câu chuyện thời hoa lửa (6)
Hoàng Phước Bảo (? – 1801) Ông Hoàng Phước Bảo người huyện An Xuyên, phủ Tân Thành, tỉnh An Giang (nay thuộc thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp), quê gốc ở huyện Quảng Điền phủ Thừa Thiên, sau mới đến định cư tỉnh An Giang.
Hoàng Phước Bảo (? – 1801) Ông Hoàng Phước Bảo người huyện An Xuyên, phủ Tân Thành, tỉnh An Giang (nay thuộc thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp), quê gốc ở huyện Quảng Điền phủ Thừa Thiên, sau mới đến định cư tỉnh An Giang. Khi Nguyễn Ánh chạy Tây Sơn vào Nam, ông sớm theo về. Với lòng trung can tận tụy, ông không quản gian lao nguy hiểm, hết mình khuông phò Nguyễn Ánh trong những ngày tháng lưu vong nên rất được chúa tin nhiệm. Khi Nguyễn Ánh bôn tẩu qua Vọng Các (Thái Lan), ông theo bảo giá và được thăng Thuộc nội Cai đội. Tháng 9 năm Giáp Dần (1794), Nguyễn Ánh đặt thêm hai vệ Kiên Uy và Phấn Uy thuộc Quân Thần Sách. Thuộc nội Cai đội Hoàng Phước Bảo được thăng làm Vệ úy vệ Phấn Uy, trật chánh tam phẩm. Tháng 10 năm Kỷ Mùi (1799), Khâm sai Thuộc nội Cai đội Trung đồn Quân Thần Sách Hoàng Phước Bảo chuyển sang Vệ úy vệ Uy vũ. Ông hăng hái xông pha trận mạc lập được nhiều chiến công, nhiều lần được ban khen. Năm Tân Dậu (1801), Hoàng Phước Bảo theo đánh thành Quy Nhơn, lúc đó thuộc Tổng Việt Phúc. Trong trận này, Vệ úy vệ Uy vũ Hoàng Phước Bảo chết trận. Tháng 4 năm Nhâm Tuất (1802), triều đình nhà Nguyễn xét công lao các công thần chết trận, Hoàng Phước Bảo được truy tặng Chưởng dinh. Gia Long năm đầu (1802), dựng miếu Công thần tại Bình Định và Phú Yên. Chưởng dinh Hoàng Phước Bảo được thờ ở gian bên Hữu, sau đó được thờ tại đền Hiển Trung tại Gia Định. Năm Gia Long thứ 6 (1807), xét định công lao các công thần Vọng Các chết trận và chết bệnh, Chưởng dinh Hoàng Phước Bảo được liệt vào bậc thứ 3 trong 5 bậc, cấp cho phu coi mộ. Ông có 2 con trai là Hoàng Văn Lượng và Hoàng Văn Tuyết. Năm Gia Long thứ 18 (1819), Hoàng Văn Lượng được hưởng tập ấm là Phi kỵ úy, sau đó Lượng chết, Tuyết được nối theo. Năm Minh Mạng thứ 14 (1833), Hoàng Văn Tuyết theo việc quân đi tỉnh, thuyền đến ngoài biển Tam Động, Tuyết bị chủ thuyền giết, được tặng Tráng tiết đô úy, con Tuyết là Hoàng Văn Cường, Thiệu Trị năm thứ 4, được tập ấm Ân kỵ úy.



