Bài viết

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (6)

Đồng Nai25/06/2026Vũ Anh Thư (khu phố tân phú 3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy dài rộng của lịch sử dân tộc, có những trang vàng đã nhuộm máu, mồ hôi, nước mắt và cả màu của những con người bình dị mà kiên cường. Khi nhắc về chiến tranh, nhắc về quá khứ đau thương nhưng hào hùng ấy, trái tim em là một người học sinh Trung học Phổ Thông được lớn lên trong hòa bình luôn dấy lên cảm giác biết ơn khó tả. Em sinh ra và lớn lên ở xã Tân Phú, tỉnh Đồng Nai, một vùng quê tưởng bình yên nhưng từng mang tỏng mình những ngày tháng bom đạn rung trời. Đằng sau sự yên ả hôm nay là biết bao câu chuyện thời hoa lửa mà mỗi khi nhắc lại, người dân nơi đây vẫn bùi ngùi, xúc động và tự hào. Em cảm thấy rất may mắn khi được sống trong thời bình, khi mỗi buổi sáng đến trường chỉ nghe tiếng giảng bài chứ không phải tiếng bom rơi đạn nổ. Và lòng biết ơn ấy lại càng sâu sắc hơn khi em tìm hiểu về những tấm gương trên chính mảnh đất quê hương mình.

Tân Phú, vùng đất đã thay đổi da thịt nhưng vẫn lưu giữ dấu ấn lịch sử. Sau khi được sáp nhật theo quy hoạch hành chính mới, xã Tân Phú đã trở thành một địa bàn rộng hơn, có nhiều điều kiện để phát triển về kinh tế - văn hóa – xã hội. Những con đường bê tông trải dài, những khu dân cư mới, trường học, trạm y tế, trung tâm hành chính được đầu tư. Tân Phú giờ đã thay đổi rất nhiều so với những câu chuyện mà các bác, các ông từng kể.

Thế nhưng, phía sau diện mạo mới mẻ ấy vẫn là một vùng đất có chiều sâu lịch sử. Các cụ lớn tuổi vẫn kể rằng những năm tháng ấy, đêm đêm vẫn vang tiếng máy bay gầm rú, nhiều khu vực bị địch càn quét, nhân dân phải chạy giặc trong rừng hoặc đào hầm để tránh bom rơi đạn lạc.

Khi xã được sáp nhập và đổi mới, những dấu tích chiến tranh có thể không còn nguyên vẹn, nhiều khu vực đã trở thành ruộng vườn, đường sá hoặc nhà ở. Nhưng trong tiềm thức của người dân Tân Phú, những kí ức thời hoa lửa vẫn luôn sống động, như một phần linh hồn của mảnh đất này.

Khi nhắc đến câu chuyện thời chiến, mọi người vẫn nhớ về những người anh hùng sẵn sàng hi sinh, chiến đấu vì tổ quốc, vì nhân dân, không màng đến khó khăn, thử thách, gian lao mà mình đang phải đối mặt, thậm chí không quan tâm đến cái chết đang cận kề. Ngày đó ai cũng sống vì một điều là đất nước phải hòa bình.

Chúng em – những học sinh của xã Tân Phú, có cuộc sống đầy đủ hơn ngày xưa. Được đi đến trường bằng những con đường đẹp đẽ, học tập trong những phòng học sáng đèn, vui chơi trong tiếng cười giòn tan… Tất cả đều có được nhờ những thế hệ đi trước đã đánh đổi cả tuổi xuân và sinh mệnh. Lòng biết ơn không phải là điều gì quá lớn lao, mà đôi khi chỉ là biến trân trọng cuộc sống bình yên, biết học tập chăm chỉ để không phụ công lao của cha ông, sống tử tế và có trách nhiệm, trong tâm hồn luôn giành một chỗ để nhớ về cội nguồn.

Mỗi lần nhà trường tổ chức dâng hương tại đài tưởng niệm xã Tân Phú, trong em luôn cảm nhận một không khí thiêng liêng khó diễn tả bằng lời. Những ngọn nến lung linh, những vòng hoa tươi sâu sắc, những lời hát tri ân vang lên giữa bầu khí…tất cả khiến trái tim em ấm lên.

Có lần em nghe được câu nói “Tri ân không chỉ để nhớ, mà để sống cho đúng”. Câu nói ấy thật sự đã khắc sâu trong long em.

Ngày nay, khi đi dọc những con đường Tân Phú, những hàng cây xanh mát, những mái nhà sáng đèn vào ban đêm, thật sự rất khó có thể hình dung được nơi đây từng chìm trong bom đạn. Nhưng chính sự bình yên ấy lại là lời nhắc nhở mạnh mẽ nhất nhắc ta đang sống trên xương máu của biết bao người.

Đặc biệt với mỗi học sinh như chúng em sẽ là những người viết tiếp câu chuyện quê hương, hiểu và trân trọng lịch sử là điều không thể thiếu. Bởi một dân tộc không nhớ quá khứ thì khó có thể vững vàng bước đến tương lai. Lịch sử không mất đi, nó chỉ chuyển từ trang sách vào trái tim của mỗi người.

Viết về “Những câu chuyện hoa lửa” em càng cảm nhận sâu sắc: dù thời gian có trôi đến đâu, sự hi sinh của những người lính những người giao liên, những người đã góp phần vào nền độc lập tự do hôm nay vẫn mãi là ngọn đuốc soi sáng đời sống tinh thần của chúng ta.

Là học sinh, tuy nhỏ bé chưa làm được điều gì lớn lao, những em tin rằng long biết ơn, sự chăm chỉ, ý thức trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước chính là cách thiết thực nhất để tri ân thế hệ đi trước.

Xin kính cẩn nghiêng mình trước những người đã tạo nên lịch sử trên mảnh đất Tân Phú, Đồng Nai. Xin cảm ơn những người đã để lại hòa bình cho chúng em hôm nay.

Và xin hứa rằng, chúng em thế hệ trẻ sẽ sống sao cho xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn