Câu chuyện thời hoa lửa (6)
Tôi vẫn nhớ như in ngày rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy tôi mới ngoài hai mươi tuổi. Mẹ đứng ở đầu ngõ khóc, cha lặng lẽ nhìn theo. Tôi không dám ngoái lại lâu vì sợ mình sẽ không đủ can đảm bước tiếp. Chúng tôi ai cũng hiểu rằng chuyến đi ấy có thể không có ngày trở về.
Từ quê nhà Nghệ An, tôi cùng đồng đội hành quân vào Nam theo đường mòn Hồ Chí Minh. Hơn sáu tháng trời băng rừng, vượt núi, lội suối giữa mưa rừng Trường Sơn. Có những ngày mưa như trút nước, quần áo không bao giờ khô. Đôi chân trần sưng tấy, bật máu vì đá sắc và vắt rừng bám đầy người. Cái đói, cái rét và những cơn sốt rét ác tính còn đáng sợ hơn cả bom đạn.
Nhiều đêm chúng tôi đang ngủ thì máy bay địch quần thảo trên đầu. Tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Đất đá tung lên như mưa. Có đồng đội vừa còn ngồi bên cạnh trò chuyện, chỉ vài phút sau đã không còn nữa. Chúng tôi không kịp khóc. Nén đau thương vào lòng, người sống lại tiếp tục hành quân.
Tôi nhớ nhất một lần đơn vị bị phục kích. Đạn từ bốn phía bắn tới như mưa. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng đồng đội gọi nhau vang lên giữa khói lửa mịt mù. Một người bạn thân của tôi bị thương rất nặng. Tôi cố kéo anh vào nơi trú ẩn nhưng anh nắm chặt tay tôi và nói: "Đừng lo cho tôi, tiếp tục chiến đấu đi!". Đó cũng là những lời cuối cùng tôi được nghe từ anh. Đến bây giờ, hơn nửa thế kỷ đã qua, tôi vẫn không quên ánh mắt ấy.
Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn được trở về quê hương. Nhưng ngày trở về không trọn vẹn niềm vui. Trong đoàn quân năm ấy, biết bao người đã nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Có người chưa một lần được gặp lại cha mẹ. Có người chưa kịp nhìn mặt con mình. Nhiều đồng đội của tôi đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt.
Mỗi lần nhắc đến họ, lòng tôi lại quặn đau. Những người lính trẻ năm ấy đã gửi lại tuổi xuân, máu và cả cuộc đời mình cho đất nước. Họ ngã xuống để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc về những mất mát của riêng mình, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng độc lập, tự do hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao xương máu. Mỗi tấc đất của Tổ quốc đều thấm đẫm sự hy sinh của những người đã nằm lại trên chiến trường. Và đó là điều không bao giờ được phép lãng quên.



