Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Đồng Nai12/06/2026Đoàn xã Minh Đức (Đoàn xã Minh Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, ở một vùng quê nhỏ ven sông, có cô giao liên tên Lan vừa tròn mười chín tuổi. Lan không cao lớn, cũng chẳng phải người đặc biệt nổi bật. Điều khiến mọi người nhớ đến cô là nụ cười luôn hiện trên môi, ngay cả trong những ngày bom đạn ác liệt nhất.

Mỗi đêm, Lan lại đạp chiếc xe cũ trên những con đường đất đỏ để chuyển thư và tài liệu cho các đơn vị. Có những hôm máy bay quần thảo trên đầu, đất đá tung lên mù mịt, vậy mà cô vẫn ôm chặt túi tài liệu trước ngực, lặng lẽ vượt qua những cánh đồng tối om.

Một lần, trên đường làm nhiệm vụ, Lan gặp một chiến sĩ trẻ tên Minh bị thương trong lúc hành quân. Không thể để đồng đội bị bỏ lại, cô giấu Minh trong một căn chòi lá giữa rừng tràm rồi chạy đi tìm người giúp đỡ.

Những ngày Minh dưỡng thương, hai người chỉ có thể trò chuyện vội vàng mỗi khi đêm xuống. Họ kể cho nhau nghe về quê hương, về những cánh đồng lúa chín, về ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.

Minh từng nói:

— Khi chiến tranh kết thúc, anh muốn trở về làm thầy giáo. Còn em?

Lan cười:

— Em chỉ mong được sống những ngày bình thường thôi. Sáng đi chợ, chiều về tưới rau, tối nghe tiếng trẻ con học bài.

Ước mơ ấy giản dị biết bao, nhưng trong thời hoa lửa, nó lại quý giá hơn bất cứ điều gì.

Một tháng sau, Minh trở lại đơn vị. Trước lúc chia tay, anh trao cho Lan một chiếc khăn tay màu xanh và hẹn ngày gặp lại.

Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng giữ lời hẹn.

Trong một chuyến giao liên cuối năm ấy, Lan hy sinh khi đang bảo vệ túi tài liệu quan trọng. Đồng đội tìm thấy chiếc khăn màu xanh vẫn được cô cất cẩn thận trong túi áo.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Minh trở về ngôi làng ven sông năm nào. Bên bia tưởng niệm liệt sĩ, người cựu chiến binh tóc đã bạc lặng lẽ đặt bó hoa trắng.

Ông đứng rất lâu rồi khẽ nói:

— Hòa bình rồi, Lan à...

Dòng sông vẫn chảy, cánh đồng vẫn xanh, tiếng trẻ con vẫn vang lên trong những buổi chiều yên bình. Những điều bình thường mà Lan từng mơ ước cuối cùng cũng đã thành hiện thực.

Chỉ có điều, người con gái năm ấy không còn ở đó để ngắm nhìn.

Nhưng câu chuyện về cô vẫn được người dân trong làng kể lại, như một bông hoa nở giữa khói lửa chiến tranh — nhỏ bé, bình dị, nhưng đẹp đến không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn