Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (64)

Ninh Bình04/07/2026Tiểu học Hải Thanh (Đoàn xã Hải Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Trong những trang sách lịch sử, em đã được học về một thời kỳ đặc biệt của dân tộc – thời kỳ chiến tranh gian khổ nhưng vô cùng anh dũng. Thầy cô gọi đó là “thời hoa lửa” – nơi có bom đạn, mất mát nhưng cũng rực sáng tình yêu nước và niềm tin. Em từng nghĩ đó là những điều rất xa xôi, cho đến một ngày, em được nghe bà nội kể lại câu chuyện của chính gia đình mình…

Hôm ấy, trời mưa rả rích. Em ngồi bên bà, nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên. Bất chợt, em hỏi:

– Bà ơi, ngày xưa chiến tranh có đáng sợ không ạ?

Bà nhìn xa xăm, đôi mắt như chứa cả một bầu trời ký ức. Bà nhẹ nhàng nói:
– Đáng sợ lắm con ạ… nhưng cũng đẹp lắm.

Em ngạc nhiên. Chiến tranh mà lại đẹp ư? Bà mỉm cười, rồi bắt đầu kể…

Ngày ấy, khi bố em còn nhỏ, ông nội em là bộ đội, thường xuyên phải ra chiến trường. Mỗi lần ông đi, bà không khóc, chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho ông từng bộ quần áo, từng nắm cơm. Bà bảo: “Khóc nhiều chỉ làm người đi thêm lo lắng.”

Nhưng đêm xuống, khi chỉ còn lại một mình, bà lại ngồi trước hiên nhà, thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh đèn yếu ớt, lay lắt trong gió.

Em hỏi:

– Sao bà không tắt đèn cho đỡ tốn dầu?

Bà khẽ lắc đầu:

– Bà thắp đèn để ông con biết đường mà về…

Nghe đến đây, em thấy cổ họng mình nghẹn lại. Một ngọn đèn nhỏ bé, làm sao có thể soi sáng cả chiến trường rộng lớn? Nhưng trong lòng bà, đó không chỉ là ánh sáng, mà là niềm tin, là hy vọng.

Có những đêm, tiếng bom nổ vang trời. Mặt đất rung chuyển. Mọi người trong làng phải chạy xuống hầm trú ẩn. Bà ôm bố em lúc ấy còn nhỏ, tim đập thình thịch. Nhưng khi trở lên, việc đầu tiên bà làm vẫn là châm lại ngọn đèn.

– Chỉ cần còn ánh đèn, bà tin ông con vẫn còn bình an – bà nói.

Thời gian trôi qua trong lo lắng và chờ đợi. Những bức thư từ chiến trường gửi về ngày càng thưa thớt. Có những lúc, bà tưởng như không thể chờ đợi thêm được nữa.

Rồi một ngày, tin chiến thắng lan về làng. Mọi người vỡ òa trong niềm vui. Và trong dòng người trở về, có ông nội em.

Bà kể đến đây, giọng bỗng nghẹn lại. Em nhìn thấy đôi mắt bà long lanh. Bà nói:
– Khi nhìn thấy ông con đứng trước cổng, bà không tin vào mắt mình. Ông gầy đi nhiều, nhưng nụ cười vẫn như ngày nào.

Ông nội bước vào nhà, nhìn thấy ngọn đèn vẫn còn cháy. Ông nắm lấy tay bà và nói:


– Chính ánh đèn của bà đã giúp tôi không bao giờ lạc lối.

Nghe đến đây, em không kìm được nước mắt. Em chưa từng trải qua chiến tranh, nhưng em cảm nhận được nỗi nhớ, sự chờ đợi và tình yêu sâu sắc của bà dành cho ông.

Bà xoa đầu em, nhẹ nhàng nói:


– Thời hoa lửa không chỉ có đau thương, mà còn có những điều rất đẹp. Đó là tình yêu, là niềm tin, là sự hy sinh thầm lặng.

Em im lặng suy nghĩ. Em nhìn ra ngoài hiên, nơi ánh đèn điện sáng rực. Cuộc sống của em hôm nay thật yên bình. Em được đi học, được vui chơi, được sống bên gia đình. Tất cả những điều đó có được là nhờ sự hy sinh của biết bao người trong quá khứ.

Em chợt thấy mình cần phải sống tốt hơn. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập, nghe lời thầy cô, kính trọng ông bà, cha mẹ. Em muốn trở thành một người có ích, để không phụ lòng những người đã sống và chiến đấu trong thời hoa lửa.

Câu chuyện của bà không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là một bài học lớn đối với em. Nó giúp em hiểu rằng: dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu, con người vẫn có thể vượt qua nếu có niềm tin và tình yêu.

Ngọn đèn năm xưa giờ không còn nữa, nhưng ánh sáng của nó vẫn luôn cháy trong trái tim em – một ánh sáng của lòng biết ơn, của niềm tự hào và của ước mơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn