Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Võ Thị Anh (bà ngoại)
Năm sinh: 1947
Địa chỉ: Ấp Bình Cách, xã Tân Bình Thạnh, tỉnh Tiền Giang (cũ), nay thuộc xã Mỹ Tịnh An, tỉnh Đồng Tháp.
Tuổi thơ của em gắn liền với những câu chuyện bà ngoại kể về một thời chiến tranh đầy gian khổ. Bà ngoại em là Võ Thị Anh, sinh năm 1947. Mỗi lần nhắc đến những năm tháng ấy, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn sự xúc động.
Năm 1961, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã tham gia cách mạng. Dù không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, bà vẫn âm thầm góp sức bằng những công việc vô cùng quan trọng như nấu cơm, tiếp tế lương thực, chuyển thuốc men và chăm sóc các chiến sĩ bị thương. Bà kể rằng mỗi chuyến đi đều đối mặt với hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc lùi bước vì trong tim luôn có niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Có một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, bà không may bị mảnh đạn găm vào tay, bụng và ngực. Những vết thương ấy vẫn còn hằn trên cơ thể bà đến hôm nay. Mỗi lần nhìn những vết sẹo ấy, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Với những cống hiến của mình, bà được Nhà nước công nhận là thương binh hạng 3.
Mỗi câu chuyện của bà đều khiến em vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn ở sự dũng cảm, kiên cường và tinh thần cống hiến thầm lặng. Em tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống tử tế và biết yêu thương mọi người để xứng đáng với những hy sinh của bà ngoại và các thế hệ cha anh. Em sẽ luôn ghi nhớ những câu chuyện của bà như một bài học quý giá, nhắc nhở bản thân phải trân trọng hòa bình và cố gắng góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



