Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (7)

Ninh Bình04/05/2026Trần Văn Nhật Anh (xã Bình Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng mà thanh xuân không đo bằng số tuổi, mà đo bằng những cung đường
ra trận, bằng tiếng còi tàu vang vọng đêm khuya và bằng cả những lời hẹn thề gửi lại phía
sau cánh cửa quê nhà. "Thời hoa lửa" – cái tên gọi nghe vừa kiêu hùng, vừa xót xa, là nơi mà vẻ đẹp
rực rỡ nhất của đời người hòa quyện vào trong khói bom đạn lạc. Đó là thời đại của những người
con Ninh Bình và cả nước, khi họ xếp lại bút nghiên, gác lại những giấc mơ cá nhân để khoác lên
mình màu áo xanh tình nguyện, dâng hiến đôi mươi cho đất mẹ.
Ký ức về thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng nổ, mà còn là những đêm không ngủ bên bến phà
Non Nước hay ngã ba Gián Khẩu. Trong bóng tối của đại ngàn hay dưới ánh pháo sáng gắt gao của
kẻ thù, những "cọc tiêu sống" là các cô gái thanh niên xung phong vẫn đứng vững, dùng chính thân
mình làm biển chỉ đường cho đoàn xe chi viện vào Nam. Những khuôn mặt lem luốc khói súng
nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm tin. Họ cười trong gian khổ, họ hát trong mưa bom, bởi trong tim
họ, lý tưởng về một ngày đất nước sạch bóng quân thù còn lớn lao hơn cả nỗi sợ hãi cái chết.
Thời gian có thể phủ lớp bụi mờ lên vạn vật, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là những
vết son không bao giờ phai nhạt. Mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều thấm đượm mồ hôi và máu
xương của một thế hệ đi trước. Nhìn lại quá khứ để thấy rằng, hòa bình hôm nay được đổi lấy bằng
những năm tháng thanh xuân nồng cháy nhất, để chúng ta thêm trân trọng, tự hào và vững bước tiếp
nối ngọn lửa anh hùng của cha ông trên mảnh đất Cố đô ngàn năm văn hiến.
"Thanh xuân của họ đã hóa thân vào dáng hình xứ sở,
làm nên một thời đại rực rỡ sắc hoa và can trường trong lửa đạn."
Tác phẩm tri ân các anh hùng liệt sĩ và những người có công với Cách mạng
Tháng 05, Năm 2026

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn