Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (7)

Ninh Bình29/06/2026Phạm Thị Thúy Ngọc (TT GDNN - GDTX NAM TRỰC)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Phương Loan
Lớp: 10A7
Trường: TT GDNN - GDTX Nam Trực

Bài dự thi

"Câu chuyện thời hoa lửa"

Trong cuộc đời mỗi con người đều có những hình ảnh không thể nào quên. Đối với tôi, hình ảnh ấy không là bóng dáng người lính qua thời lửa chiến tranh, những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh để bảo vệ quê hương, đất nước.

Tôi được nghe câu chuyện ấy từ ông nội mình – một người lính từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng gian khó của dân tộc. Mỗi lần nhắc về chiến tranh, đôi mắt ông luôn ánh lên niềm tự hào xen lẫn những nỗi niềm khó nói thành lời.

Ông kể rằng ngày lên đường nhập ngũ, ông chỉ mới 19 tuổi. Cái tuổi còn đầy mơ mộng, còn chưa kịp sống riêng cho mình. Trong chiếc ba lô bạc màu chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời căn dặn của mẹ:

"Con đi giữ nước, mẹ chờ ngày con trở về."

Chiến tranh khốc liệt hơn tất cả những gì ông từng tưởng tượng. Những cánh rừng Trường Sơn chìm trong bom đạn, những đêm hành quân dưới mưa lạnh, những bữa cơm vội vàng chỉ có nắm cơm khô và chút muối vừng. Thời tuổi trẻ, chiến tranh phủ kín bầu trời, tiếng bom rơi, tiếng súng nổ chưa bao giờ ngừng lại.

Thế nhưng, qua gian khó ấy, tình đồng đội đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn của những người lính. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và sẵn sàng che chở cho nhau qua bom đạn, hiểm nguy.

Ông tôi vẫn nhớ như in một đêm mưa rừng năm ấy. Đơn vị của ông đang hành quân thì bất ngờ bị địch tập kích. Bom nổ sáng rực cả cánh rừng, khói bụi mù mịt, cây cối đổ ngổn ngang. Trong lúc hỗn loạn, người đồng đội của ông bị thương nặng.

Dù bản thân cũng kiệt sức, ông vẫn cõng người đồng đội băng qua khu rừng tối để tìm nơi cứu chữa. Họ đi suốt đêm trong tiếng bom đạn phía sau lưng. Đến khi cứu được người đồng đội đến trạm quân y thì đôi chân ai cũng rớm máu.

Người đồng đội ấy sau này đã không qua khỏi.

Mỗi lần kể đến đây, ông tôi thường lặng đi rất lâu. Tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ có chiến thắng mà còn có những mất mát không gì bù đắp được.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày đất nước hòa bình, nhưng những ký ức thời lửa chiến tranh vẫn còn trong lòng những người lính năm xưa. Ông tôi giờ mái tóc đã bạc trắng, đôi tay run run theo tuổi tác, nhưng mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, ông vẫn đứng nghiêm trong niềm xúc động.

Tôi từng hỏi ông:

Điều gì khiến ông mạnh mẽ đến vậy trong chiến tranh?

Ông mỉm cười hiền hậu:

Vì phía sau ông là Tổ quốc, là gia đình và là hòa bình.

Câu trả lời giản dị ấy khiến tôi hiểu rằng sự hy sinh của những người lính không chỉ vì hòa bình hôm nay mà còn vì tình yêu quê hương, đất nước.

Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi ước mơ dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi. Nhưng đằng sau cuộc sống bình yên ấy là biết bao máu xương của những người lính đã ngã xuống.

Câu chuyện "Thời lửa" về người lính sẽ là ngọn lửa thiêng liêng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và yêu đất nước mình hơn.

Bởi có những con người đã dành cả tuổi xuân giữa thời lửa chiến tranh để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Và sự hy sinh ấy sẽ mãi được khắc ghi trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn