Câu chuyện thời Hoa Lửa (7)
Bài thơ thời chiến
Dưới chân mình, những cánh hoa rơi
Như tiếng thở dài của mùa hạ cũ
Em có nghe tiếng ve kêu trong gió
Về một thời hoa đỏ đã xa xôi.
Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ.
Hoa đã rơi như hồi chuông lặng lẽ
Cho người đi không nói một lời
Chỉ có tiếng ve râm ran trong nắng
Và màu hoa đỏ rực cháy trên môi.
Anh vẫn đi giữa cuộc đời mê mải
Tìm lại em, tìm lại tuổi xuân xưa
Giữa muôn vàn những mùa hoa đã mất
Vẫn chỉ thấy một thời hoa đỏ... rực cháy trong lòng.



