Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (70)

Ninh Bình21/04/2026Phạm Thanh Triều (Đoàn xã Hải Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Lê Duẩn gặp lại ông Mười Trác ở xã Hiệp Hưng, Giồng Trôm, Bến Tre – người đã nuôi dấu đồng chí năm 1956 (6-1975).Khi hoạt động bí mật tại Sài Gòn, năm 1940, trong một lần bị địch vây ráp, cả đồng chí Lê Duẩn và đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai cùng trốn trong một ngôi chùa ở ngoại ô. Trong tình thế cực kỳ gieo neo lúc bấy giờ, có biết bao điều phải suy tính để tìm cách đối phó với địch, đồng chí Lê Duẩn lắng nghe đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai kể chuyện về bé Hồng Minh, đứa con gái đầu vừa lọt lòng mẹ mà trong lúc chạy trốn chính đồng chí cũng không nhớ nổi ai là người đã nhận nuôi cháu. Thấm thía nỗi đau tình mẫu tử của đồng chí Minh Khai, cảm thông sâu sắc nỗi đau mất con và sự hi sinh cao cả của vợ chồng Lê Hồng Phong – Nguyễn Thị Minh Khai (cùng bị kết án tử hình), Lê Duẩn thấy có trách nhiệm phải tìm cho được bé Hồng Minh để nuôi dạy thay cho hai bạn chiến đấu của mình. Mười mấy năm sau, khi ra hoạt động ở miền Bắc năm 1957, trong một chuyến công tác tại Nghệ An, đồng chí Lê Duẩn đã nhờ Tỉnh ủy Nghệ An tìm cho được bé Hồng Minh đứa con duy nhất của Lê Hồng Phong và Nguyễn Thị Minh Khai để đưa ra Hà Nội. Khi Hồng Minh ra đến Hà Nội, đồng chí Lê Duẩn đã đưa cháu đến sống tại nhà số 6 Hoàng Diệu. Tại đây, Hồng Minh được lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc của các thành viên trong gia đình đồng chí Lê Duẩn, cho đến khi học xong bậc đại học, có việc làm và lập gia đình riêng. Chúng ta càng cái hiểu nghĩa tình Lê Duẩn dành cho Lê Hồng Phong và Nguyễn Thị Minh Khai sâu nặng và cao cả đến mức nào khi biết rằng trong những năm 50, 60, 70 của thế kỷ XX, Hồng Minh vẫn còn bà ngoại và các cậu, dì ở Hà Nội.

Đồng chí Lê Duẩn cùng bà con quê hương Hậu Kiên, năm 1985.Đồng chí Lê Duẩn họat động cách mạng ở cả ba miền Bắc, Trung, Nam sống dài ngày ở các chiến khu nên có rất đông người giúp việc. Đồng chí sống với những người giúp việc đầy tình nghĩa, đối xử bình đẳng với mọi người, không phân biệt đó là thư ký, cần vụ, bảo vệ lái xe, bác sĩ. Đồng chí thường nói “năng lực khác nhau nên công tác và trách nhiệm khác nhau, nhưng chúng ta đều là đồng chí. Nếu hoàn thành được nhiệm vụ do cách mạng và Đảng giao phó thì ai cũng như ai, đều vẻ vang cả”.

Đồng chí Lê Duẩn cùng các cán bộ bảo vệ trong kháng chiến chống Pháp, năm 1979.Trong khi ở Nam, thời kháng chiến chống Pháp, Lê Duẩn có một người chủ thuyền tên là Mai Tấn Của. Khi đồng chí từ Nam Bộ ra Việt Bắc năm 1952, Mai Tấn Của được đi cùng. Năm 1954, Lê Duẩn trở về Nam, Mai Tấn Của được ở lại, tham gia cải cách ruộng đất rồi lập gia đình, định cư tại huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc. Khoảng cuối năm 1973 đầu năm 1974, Mai Tấn Của viết thư thăm đồng chí Lê Duẩn. Anh Ba nhận được thư, mừng lắm. Anh giao cho bảo vệ nhiệm vụ đi tìm nhà Mai Tấn Của và trinh sát đường đi. Vào một ngày chủ nhật, Lê Duẩn rời Hà Nội lên Vĩnh Yên đến tận nhà Mai Tấn Của, người chèo xuồng hơn 30 năm trước đã từng đưa đồng chí dọc ngang sông rạch vùng đồng Tháp Mười, rồi từ Đồng Tháp qua khu IV, xuống tận Năm Căn, đến chiến khu U Minh, U Minh Thượng sát bờ biển Tây Nam của Tổ quốc. Mai Tấn Của vui mừng khôn xiết, hồ hởi kể lại sự phấn đấu của mình sau khi ở lại miền Bắc và nói về cuộc sống gia đình hiện nay trên miền đất trung du. Câu chuyện nói chưa đủ, anh Ba đã giục vợi chồng Mai Tấn Của và bốn đứa con lên Hà Nội. Anh dặn chị Ba nuôi dưỡng cả nhà Mai Tấn Của ở chơi Hà Nội suốt cả tuần, sắm sửa cho cả vợ chồng, con cái có đủ chăn màn, quần áo nhất là quần áo chống rét, mũ giày, đồ dùng học tập, đồ chơi cho trẻ em. Đến năm 1975, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất, gia đình Mai Tấn Của xin về Nam, đã được anh Ba đồng ý cho đi cùng chuyên cơ vào Sài Gòn, sau đó về Bến Tre an toàn, vui vẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn