Câu chuyện thời hoa lửa (74)
Năm 1967, cô nữ sinh 20 tuổi Nguyễn Thị Thanh Hương bắt đầu tham gia hoạt động bí mật cho lực lượng biệt động nội thành. Nhiệm vụ của bà là quan sát, ghi nhận quy luật hoạt động của lính gác tại Tòa Đại sứ Mỹ (nay là đường Lê Duẩn). Hàng ngày, bà đạp xe qua lại khu vực này, giả vờ là nữ sinh đi học thêm, để vẽ sơ đồ bố phòng. Bà kể, thời điểm đó, Tòa Đại sứ Mỹ được canh gác vô cùng nghiêm ngặt, bất kỳ ai dừng lại quá lâu đều bị thẩm vấn. Nhờ sự kiên trì và khéo léo, bà đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đêm giao thừa Mậu Thân 1968, khi tiếng súng nổ vang khắp Sài Gòn, bà có mặt trong một đội hỗ trợ hậu cần, sẵn sàng tiếp đón thương binh từ trận đánh chuyển về. Bà không thể nào quên hình ảnh những chiến sĩ biệt động xông vào Tòa Đại sứ, chiến đấu quả cảm và hy sinh anh dũng. Dù trận đánh không đạt được mục tiêu cuối cùng, nhưng tiếng vang của nó đã làm chấn động nước Mỹ và thế giới. Bà Hương tâm sự: "Chúng tôi khi ấy không nghĩ đến sống chết, chỉ mong góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc. Được tham gia trận đánh lịch sử đó là niềm tự hào suốt đời tôi".



