Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phạm Văn Tư, Nguyễn Văn Thạc
Năm sinh: .................................................
Địa chỉ: Ấp Bình Lang, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp. Phía sau Hòa Bình là những khoảng trống kháng Mỹ.
Chiến tranh trong cuộc gia đình tôi không nằm trong những trang sử hào hùng xa xôi mà hằn sâu trên da thịt và những khoảng trống không màu ảnh. Đó là mất thời hoa lửa, nơi sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một quyết định đau đớn đến xé lòng.
Ngày ấy, khi lệnh điều bình thời chống Mỹ ập đến, bà ngoại tôi đã đưa ra một lựa chọn nghiệt ngã để giữ ông lại. Giữa lằn ranh sinh tử, bà đã day chặt đi những ngọn chán của ông. Từng nhát dao ấy không phải vì tàn nhẫn, mà là sự kiệt cùng của tình yêu và khao khát đoàn viên. Bà thà để ông mang thân thể không trọn vẹn, chịu nỗi đau thấu xương tuỷ, còn hơn phải tiễn ông vào cõi hư vô của bom đạn lạc loài. Những vết sẹo sần sù nơi bàn chân ông hôm nay chính là cái giá mà tình yêu đã trả để đổi lấy một đời bình yên bên em cháu.
Nhưng không phải ai cũng có cơ hội được trả về nhà. Cô Hai tôi mãi mãi nằm lại ở tuổi mười sáu trăng tròn. Trận oanh kích năm ấy tan khát đến mức đã tiện ngang thân thể cả, chỉ còn lại một nửa hình hài từ bụng trở lên. Một thiếu nữ với bao ước mơ xanh thẳm đã tan biến vào khói bụi. Cũng với đó là bác Tư, người đã hoá thân vào đất mẹ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của gia đình tôi. Không biết được năm bác hy sinh, gương mặt bác chỉ còn là một kỷ niệm mơ hồ trong tâm thân.
Những đứa em của "máu và lửa" ấy đã hiến dâng cả hình hài và thanh xuân cho mảnh đất này. Câu chuyện của gia đình tôi là một khúc ca đầy đau thương, nhắc nhở rằng hoà bình hôm nay được dệt nên bằng những nỗi đau không lời và những hy sinh không tên tuổi.



