“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi
Thì còn chi Tổ Quốc”
(Thanh Thảo)
Những vầng thơ ấy của nhà thơ Thanh Thảo vang lên thấy xót xa thay cho những người lính đương tuổi xuân xanh, nhưng cũng tưởng nhớ và biết ơn thật nhiều vì những sự hy sinh thầm lặng cho đất nước không còn mùi cháy khét của thuốc súng, dải đất chữ S vắng bóng quân xâm lược. Để được nhìn thấy ngày vỹ tuyến 17 không còn là cái gai trong lòng mỗi người. Hoà chung không khí của năm tháng kháng chiến cảm nhận từng sự đau thương mất mát của các cuộc kháng chiến chống Thực dân Pháp và Đế quốc Mỹ để hiểu hơn về những chương “SỬ ĐỎ” của dân tộc ta.
Lịch sử VIỆT NAM là những chương sử hào hùng được đổi lấy bằng máu của dân tộc, dải lụa hình chữ S không chỉ là Đất Nước mà là Quê Hương là ngôi nhà chung của 54 dân tộc anh em. Được sinh sống tại Xã Tân Phú một trong các xã của 34 tỉnh thành kể cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (Việt Nam). Để có được mảnh đất trù phú màu mỡ như ngày nay ắt hẳn ông cha ta các thế hệ đi trước đã phải đổ máu để dữ vững từng tấc đất. Các anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã hy sinh nằm lại nơi mảnh đất Tân Phú để giữ lấy từng tấc đất cho con cháu, tên của các anh được chạm khắc kĩ càng tại đài tưởng niệm, có những anh không ai biết tuổi tên cũng nằm lại mảnh đất Tân Phú. Các anh không phải liệt sĩ vô danh các anh có tên có tuổi như bao người khác, mẹ anh sinh anh đủ tháng đủ ngày tên anh cha nằm suy nghĩ hàng đêm mong cho cái tên cha đặt lớn lên được trọn ý nghĩa với đời. Thời bình người ta gọi anh là những người có công, quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, nhưng đối với cha mẹ anh là đứa con hiếu thảo chỉ cần ngoảnh mặt lại sẽ thấy vòng tay ấm áp đang đợi anh về, là người anh trai chở che cho đàn em thơ dại. Khi lịch sử mở ra với từng chương đạn lửa và máu đỏ anh bỏ lại tất cả ở sau lưng, anh gấp lại trang sách trắng cũ mềm để mở ra trang sử đỏ hào hùng cho dân tộc, từ khoảnh khắc ấy người ta gọi anh với cái danh sưng “ anh bộ đội cụ Hồ” tên của anh vang danh khắp các chiến hào trận mạc, quyết nằm xuống vì Tổ Quốc còn đó, chân anh vững bước qua các chiến hào trận mạc, dấu chân rực đỏ nhuộm màu cho đất, ánh mắt anh kiên định qua bao mùa bom đạn nơi anh đi qua nơi đó in rõ dấu chân, nhưng rồi tên anh hoà vào tiếng súng vang dội, mặt anh nhoè đi vì tiếng bom đạn trút như đổ lửa trên mảnh đất anh đang giữ, căn cước của anh trên đường hành quân lạc từ khi nào chẳng mảy may hay biết, anh đã nằm lại nơi đây tên anh đọng lại và được vinh danh với thanh âm trầm buốt “ liệt sĩ” trong các anh ai cũng đã nằm xuống vì tấc đất tấc vàng của Tổ Quốc, người đã được vinh danh được trả lại tên được khắc ghi tưởng niệm nhưng cũng có những người chỉ còn là một ném hương thơm ngát toả đi bốn phương trên nấm mồ chưa được trả lại tên. “Để con đi thì mất con, mà giữ con lại thì mất nước”( mẹ Ngô Thị Lang) có những người nằm lại nhưng vẫn mang tên mình về thăm mẹ cha, nhưng nhiều hơn hết vẫn là câu nói xé nát tâm can của người làm cha làm mẹ “liệt sĩ chưa xác định được thông tin” ngày anh đi mẹ nhớ ngày sinh nhớ tuổi ngày anh về mẹ phải lấy ngày Tổ Quốc ghi danh làm ngày dỗ cho anh nỗi đau nào hơn người đầu trắng tiễn kẻ đầu xanh. Anh nằm ở chỗ nào hàng đầu hay hàng giữa nơi nghĩa trang heo hút, thoang thoảng mùi nén hương cháy dở, các anh đi không thấy ngày chở về cái tên lưu lạc bốn bề Tổ Quốc, nhưng các anh đi đâu phải để được gọi tên, đâu phải để được khắc ghi tưởng niệm các anh đi vì hai từ thiêng liêng hơn cả “hoà bình” dù là không tên không tuổi nhưng tên các anh được hoà với tên Tổ Quốc là một trong các nét tạo nên hai chữ Việt Nam. Dù đài tưởng niệm không khắc tên anh, nhưng tên anh đã hoà vào tên làng tên nước, hoà vào ngày giải phóng, hoà vào nụ cười trên môi mỗi người. Máu anh nhuộm đỏ lá cờ giải phóng vẽ nên màu đỏ Quốc Kỳ bay phấp phới trong gió. Anh vẫn luôn là người con hiếu thảo của mẹ cha, vẫn là người anh mẫu mực của đàn em, là người anh hùng của Tổ Quốc. Anh có thể nguyện vô danh để đổi lấy hai chữ “Hoà Bình” nhưng Tổ Quốc và nhân dân không bao giờ để mất tên anh.
“ lịch sử được viết bằng máu
Nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại”
Chiến tranh đã qua đi những kí ức về thời bom rơi đạn nổ, kí ức về một thời hoa lửa thì vẫn mãi còn đó. Những năm tháng mà các chàng trai cô gái trong lứa tuổi đẹp nhất huy hoàng nhất, gửi lại giấy bút, viết đơn bằng máu để được xách balo lên vai ra chiến trường thảm khốc. Chúng ta đang ở độ tuổi đẹp nhất và đang sống trên cái chết của độ tuổi đẹp nhất trong thời hoa lửa hãy sống làm sao cho thật ý nghĩa, sống thay cho phần tuổi trẻ tươi đẹp đã phải đánh đổi để có tuổi trẻ hôm nay. Sống sao để có ý nghĩa, sống sao để sống thay những người hy sinh? Sống không cần quá vội vàng, sống là để lưu truyền và phát huy văn hoá tốt đẹp của dân tộc để chúng ngày càng phát triển chớ mai mòn. Đôi khi học và nghe, xem phim ảnh là chưa đủ, văn hoá đọc sách ngày càng giảm là thế hệ trẻ thế hệ tương lai của Tổ Quốc mình có lời khuyên dành cho các bạn trẻ rằng hãy tập dần thói quen tìm tòi và đọc sách yêu sách như yêu chính bản thân, yêu lịch sử dân tộc đọc sách, hình thành thói quen đọc sách không phải ngày một ngày hai mà có được, những ngày đầu đọc vài trang sách khi quen dần chúng ta từ từ nhân lên sách là kho tàng tri thức lớn nhất là nơi lưu dữ nhiều dữ kiện nhất. Tri thức không phải con đường duy nhất dẫn đến thành công nhưng tri thức là con đường duy nhất khiến chúng ta tồn tại, người không có tri thức như mất đi bảy phần thể xác. Tại thư viện trường THPT Đoàn Kết nơi lưu dữ hàng ngàn cuốn sách trong đó có một quầy sách dành riêng về lịch sử, lịch sử hình thành đất nước từ thời các vua hùng đến ngày nay được lưu dữ và bảo vệ kĩ càng. Đọc để hiểu để biết rõ hơn về Tổ Quốc, nhưng không phải cuốn sách nào viết về lịch sử dân tộc đều là viết đúng, đọc phải biết trọn lọc thông tin, tiếp thu những tinh hoa kiến thức một cách đúng đắn.
Bản thân mình là người sống và học tại mái trường Đoàn Kết đã và đang học và hiểu chút nào về lịch sử dân tộc, mình không khuyến khích các bạn trẻ lan truyền và quảng bá cuốn sách “Nỗi buồn chiến tranh” ( Bảo Ninh) khi đọc và nghiên cứu cuốn sách này bản thân mình đứng ở cương vị là một học sinh trong lứa tuổi phát triển cuốn sách này được viết theo hướng xuyên tạc lịch sử, làm giảm hình ảnh tươi đẹp của “người lính” trong kháng chiến, hơn cả cuốn sách còn truyền bá văn hoá phẩm cho trẻ chưa đủ tuổi vị thành niên là một cuốn sách đáng bị lên án. Đọc sách và tiếp nhận thông tin một cách trọn lọc là biểu hiện của một người thông minh, hiểu biết sâu xa. Cuộc kháng chiến chống Mỹ là cuộc kháng chiến chống quân xâm lược không phải cuộc “nội chiến” mong rằng các thế hệ trẻ ngày càng tiếp thu và phát triển những văn hoá tốt đẹp của dân tộc trên trường Quốc Tế.
Chiến tranh chỉ hai từ thôi nhưng với ai cũng là những nỗi ám ảnh khiếp sợ. Thời kỳ mà khi gió thổi qua đồng lúa đều mang theo mùi khét của thuốc súng và những ấm còn sót lại từ chính những người lính đã nằm xuống vì quê hương, là những năm tháng người làm cha làm mẹ tiễn con ra chiến trận mà chẳng dám hẹn ngày trở lại, là trang sử đẫm máu và nước mắt nơi mà khi nhắc đến hay kể lại chỉ có sự hy sinh khốc liệt tàn bạo nhưng vẫn toả sáng về sự kiện định sẽ có một ngày Tổ Quốc được sinh ra thêm một lần nữa. Mong rằng các thế hệ sau này, những người đang sống trong nền hoà bình hãy nhớ khắc ghi công ơn và bảo tồn chương sử đỏ ngày một lan toả ánh sáng Độc Lập ở phía cuối chương sử.



