Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Dương Văn Dụ
Năm sinh: 1895
Địa chỉ: Ấp Đăng Phong Trên, xã Tân Thuận Bình, tỉnh Đồng Tháp.
Có những con người đã đi rất xa theo dòng thời gian nhưng hình ảnh và những câu chuyện của họ vẫn sống mãi trong lòng con cháu. Với em, ông Dương Văn Dụ là một người như thế. Dù em chưa từng được gặp ông, nhưng qua lời kể của gia đình, em luôn cảm nhận được một con người kiên trung, dũng cảm và hết lòng vì quê hương.
Ông sinh năm 1895. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ gác và bảo vệ cán bộ, giữ bí mật cho cơ sở kháng chiến. Nhờ sự nhanh trí, gan dạ và lòng trung thành tuyệt đối, ông được mọi người tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Trong một lần làm nhiệm vụ, ông không may bị địch bắt. Chúng dùng đủ mọi cực hình để tra khảo, từ đánh đập, bỏ đói đến giam trong căn hầm tối ẩm thấp, mong buộc ông khai ra nơi hoạt động của cách mạng. Thế nhưng, trước mọi đau đớn và hiểm nguy, ông vẫn một lòng giữ vững khí tiết. Ông chấp nhận hy sinh bản thân chứ nhất quyết không phản bội đồng đội và Tổ quốc. Dù sức khỏe ngày một kiệt quệ, ông vẫn giữ kín mọi bí mật cho đến hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh ấy đã trở thành tấm gương sáng về lòng yêu nước và ý chí bất khuất.
Mỗi lần nghe kể về ông, em đều xúc động và càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Em hiểu rằng độc lập, tự do của dân tộc được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ cha ông. Em tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống trung thực, có trách nhiệm và luôn biết ơn những người đã ngã xuống vì đất nước. Em tin rằng cách tri ân ý nghĩa nhất là cố gắng trở thành người có ích, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, để những hy sinh cao cả của ông Dương Văn Dụ và các thế hệ đi trước mãi được trân trọng và ghi nhớ.



