Câu chuyện thời hoa lửa (8)
EM TÔI
Tuổi xuân gửi lại chiến trường
Rau rừng, sốt rét em từng trải qua
Một thời lửa đạn xông pha
San đường, mở lối xe ra chiến trường
Em giờ tóc đã pha sương
Da mồi, má nhám, nét thương đâu rồi
Lần tìm theo hạt mưa rơi
Nét thương phai nhạt, giữa nơi núi rừng
Nhìn em ngấn lệ rưng rưng
Ra vào sớm tối chỉ mình em thôi
Mâm cơm em dọn ra rồi
Ngồi đâu cũng lệch, em tôi ... một mình
Bây giờ Hội đã ra đời
“Ngôi nhà chung” của mọi người cùng em
Sớm khuya tắt lửa tối đèn
Nghĩa tình đồng đội, mãi còn bên nhau
Cuộc đời lỡ gặp nỗi đau
Đói no sướng khổ, ta cùng sẻ chia
Sức khỏe, sáng nắng chiều mưa
Động viên, thăm hỏi, sớm trưa tận tình
“Xung phong” ngày ấy, chúng mình
Bây giờ dẫu Cựu “vẫn xinh miệng cười”.
Tháng 5/2024



