CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (8)
CÂY GẠO XÓM EM – NGỌN LỬA ĐỎ GIỮA THỜI GIAN
Ở đầu xóm em có một cây gạo rất già. Không ai biết cây có từ bao giờ, chỉ biết rằng từ khi ông bà em còn nhỏ, cây đã đứng đó – cao lớn, vững chãi như một người lính canh giữ làng quê.
Nhìn từ xa, cây gạo nổi bật hẳn giữa nền trời. Thân cây cao, thẳng, to đến mức hai người ôm không xuể. Lớp vỏ xù xì, sần sùi như mang theo dấu vết của thời gian. Có những chỗ vỏ cây nứt ra, lộ lớp gỗ bên trong, màu nâu sẫm như đã nhuốm màu năm tháng.
Gốc cây rộng, nổi lên những chiếc rễ lớn ngoằn ngoèo như những con rắn đất ôm chặt lấy mặt đất. Mỗi khi ngồi dưới gốc cây, em cảm thấy như đang ngồi trong vòng tay vững chãi của một người khổng lồ.
Cành cây vươn cao, tỏa ra bốn phía. Vào mùa đông, cây gạo gần như trụi lá, chỉ còn những cành khẳng khiu vươn lên trời, trông như những cánh tay gầy guộc đang chống chọi với gió lạnh.
Nhưng khi tháng Ba về, cây gạo bỗng bừng tỉnh.
Từng nụ hoa căng tròn, rồi nở bung thành những bông hoa đỏ rực. Hoa gạo không mềm mại như hoa hồng, cũng không nhỏ bé như hoa mười giờ. Mỗi bông hoa to, dày cánh, đỏ thắm như những đốm lửa cháy lên giữa bầu trời.
Cả cây gạo như biến thành một ngọn lửa khổng lồ.
Những cánh hoa rơi xuống, phủ đỏ cả một góc đường. Nhìn từ xa, cứ như có ai đó rải một tấm thảm đỏ dưới chân cây.
Nhưng ít ai biết rằng, sắc đỏ ấy không chỉ đẹp…
Mà còn gợi nhớ về một thời máu lửa của quê hương.
Một buổi chiều, khi em đang nhặt hoa gạo dưới gốc cây, ông nội gọi em lại. Ông nhìn lên tán cây, ánh mắt xa xăm:
– Cháu có biết không, cây gạo này đã chứng kiến những năm tháng chiến tranh rất ác liệt…
Em ngạc nhiên, ngồi sát lại bên ông.
Ông kể rằng, trong thời kì chiến tranh, làng em thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Mỗi khi còi báo động vang lên, mọi người lại vội vã chạy đi tìm chỗ trú ẩn.
Gốc cây gạo chính là một trong những nơi như thế.
Tán cây rộng, rậm rạp giúp che khuất phần nào tầm nhìn từ trên cao. Nhiều người đã trú dưới gốc cây, nín thở chờ máy bay bay qua.
Ông dừng lại, giọng trầm xuống:
– Có lần, một trận bom rơi rất gần đây…
Em nín lặng.
– Đất đá tung lên mù mịt. Một mảnh bom đã găm vào thân cây…
Em giật mình, đưa tay sờ lên thân cây. Quả thật, có một vết lõm sâu, như một vết thương chưa lành hẳn.
Ông nói tiếp:
– Nhưng cây vẫn đứng vững… như người lính không chịu khuất phục.
Không chỉ là nơi trú ẩn, cây gạo còn là điểm quan sát của các chú du kích. Từ những cành cao, họ có thể theo dõi hướng đi của địch để báo tin cho dân làng.
Có lần, trong một trận càn, giặc tiến vào bất ngờ. Một chú du kích đã nấp sau gốc cây gạo, kiên trì bám trụ để đánh lạc hướng địch, giúp dân làng kịp thời sơ tán.
Ông khẽ thở dài:
– Chú ấy đã không trở về…
Em thấy lòng mình chùng xuống. Nhìn lên cây gạo, em bỗng thấy những bông hoa đỏ không chỉ là hoa…mà như những giọt máu. Những giọt máu của một thời chiến tranh. Từ hôm đó, cây gạo trong mắt em đã khác. Không còn chỉ là nơi vui chơi, nhặt hoa mà là một chứng nhân của lịch sử một người kể chuyện thầm lặng.
Ngày nay, xóm em đã đổi thay rất nhiều. Con đường đất ngày xưa giờ đã được đổ bê tông phẳng lì. Những ngôi nhà mới mọc lên san sát. Trẻ em được học hành đầy đủ, vui chơi trong tiếng cười rộn rã.
Nhưng cây gạo vẫn ở đó vẫn nở hoa mỗi độ tháng Ba vẫn đứng lặng lẽ giữa đất trời. Mỗi lần đi qua, em thường dừng lại, ngước nhìn lên những bông hoa đỏ rực trong lòng em dâng lên một cảm xúc khó tả. Em hiểu rằng: Sắc đỏ của hoa gạo không chỉ là sắc của thiên nhiên mà còn là màu của ký ức màu của sự hy sinh và là lời nhắc nhở âm thầm nhưng sâu sắc:
Hãy biết ơn.
Hãy trân trọng.
Hãy sống xứng đáng.
Bởi vì…
Có những “ngọn lửa” không bao giờ tắt.
Dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa.



