Câu chuyện thời hoa lửa: 81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu' (3)
Tiếng bom đạn còn vang vọng trong đầu, tiếng thét đau đớn gọi "mẹ ơi" vẫn chập chờn trong giấc ngủ. Có 4 năm làm du kích nhưng có lẽ điều đọng lại lớn nhất với bà Nguyễn Thị Thu sau này chính là 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn.
Câu chuyện thời hoa lửa: 81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu'
Tiếng bom đạn còn vang vọng trong đầu, tiếng thét đau đớn gọi "mẹ ơi" vẫn chập chờn trong giấc ngủ. Có 4 năm làm du kích nhưng có lẽ điều đọng lại lớn nhất với bà Nguyễn Thị Thu sau này chính là 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn.
Câu chuyện được chia sẻ bởi báo Thiên Niên
Nguyễn Thị Thu – một nữ du kích từng tham gia hỗ trợ chiến đấu trong 81 ngày đêm ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Dù ký ức hiện tại đã phần nào phai nhạt do di chứng chiến tranh, nhưng những hình ảnh đau thương và ám ảnh về những ngày chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn vẫn luôn in sâu trong tâm trí bà. Năm 17 tuổi, bà Thu tham gia lực lượng du kích địa phương. Khi ấy, bà vừa dạm ngõ với ông Nguyễn Câu nhưng chưa kịp tổ chức đám cưới thì chiến tranh bùng nổ. Ông Câu vào miền Nam chiến đấu, còn bà ở lại cùng cha chồng – ông Nguyễn Con – dùng chiếc đò nhỏ để đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn tiến vào Thành cổ. Trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, bom đạn dội xuống không ngừng, dòng sông dâng cao và chảy xiết, bà Thu cùng cha chồng vẫn ngày đêm chèo đò làm nhiệm vụ. Ban ngày địch đánh phá dữ dội nên hầu hết các chuyến đò đều diễn ra vào ban đêm. Mỗi ngày, chiếc đò nhỏ chở được khoảng 10 chuyến, mỗi chuyến không quá 10 người, còn lại nhiều chiến sĩ phải tự bơi qua sông. Bà nhớ rõ hình ảnh những người lính trẻ, phần lớn chỉ khoảng 18–20 tuổi, nhiều người là sinh viên vừa rời giảng đường để ra trận. Điều khiến bà day dứt nhất là dù đã đưa hàng ngàn chiến sĩ sang sông, nhưng rất ít người quay trở lại. Nhiều người bị thương nặng, chưa kịp cứu chữa đã hy sinh ngay khi vừa cập bờ. Những tiếng gọi “mẹ ơi” trong đau đớn của họ trở thành ký ức ám ảnh bà suốt cuộc đời.
Sau khi chiến tranh kết thúc, bà Thu và ông Câu kết hôn, sống cuộc đời bình dị bên sông Thạch Hãn và có bốn người con. Dù cuộc sống hiện tại đã yên bình, bà vẫn thường xuyên đến Thành cổ thắp hương cho những chiến sĩ đã hy sinh. Câu chuyện của bà Thu là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của những con người bình dị trong chiến tranh. Qua đó, bà nhắn nhủ thế hệ sau hãy trân trọng hòa bình hôm nay – thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người.



