Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

26/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra và lớn lên ở một bản nhỏ vùng cao Sơn La. Tuổi trẻ của tôi gắn với nương rẫy, với những ngày lao động vất vả, nhưng bình yên. Rồi chiến tranh đến, cuộc sống không còn như trước nữa, khi đất nước bước vào thời kỳ Chiến tranh Việt Nam.

Gia đình tôi có người thân lên đường nhập ngũ. Đó là anh trai tôi – người luôn che chở, yêu thương tôi từ nhỏ. Ngày anh đi, cả nhà tiễn ra đầu bản. Anh dặn: ‘Ở nhà chăm sóc bố mẹ, đợi anh về.’ Tôi chỉ biết gật đầu, cố nén nước mắt.

Những năm sau đó là những ngày dài mong ngóng. Mỗi lần có tin từ chiến trường, tôi lại thấp thỏm. Có khi nhận được thư anh gửi về, chỉ vài dòng thôi nhưng cũng đủ khiến cả gia đình vui mừng.

Rồi một ngày, cán bộ xã đến báo tin… Anh tôi đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Nghe tin, tôi bàng hoàng, không tin đó là sự thật. Mẹ tôi ngồi lặng đi, còn tôi thì chỉ biết ôm lấy mẹ mà khóc.

Từ đó, trong nhà lúc nào cũng thiếu vắng một người. Nhưng chúng tôi hiểu rằng, anh đã ngã xuống vì Tổ quốc. Nỗi đau dần được thay bằng niềm tự hào.

Những năm tháng sau này, tôi cùng gia đình tiếp tục lao động, sản xuất, nuôi các em khôn lớn. Có những lúc khó khăn, tôi lại nghĩ đến anh để có thêm nghị lực.

Đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng vào Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, cả bản vui mừng khôn xiết. Nhưng trong niềm vui ấy, gia đình tôi vẫn nhớ về anh – người đã không kịp trở về.

Giờ đây, tôi đã lớn tuổi. Mỗi khi kể lại câu chuyện của gia đình, tôi chỉ mong con cháu hiểu rằng, để có được cuộc sống bình yên hôm nay, đã có biết bao người hy sinh.

Phải biết trân trọng hòa bình, sống tốt, sống có ích – đó là cách để tri ân những người đã nằm xuống…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn