câu chuyện thời hoa lửa (82)
Bức thư thời khói lửa
Năm 1972, giữa những ngày khốc liệt nhất tại Thành cổ Quảng Trị, chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ Trần Văn Nam đã viết những dòng cuối cùng trong nhật ký: "Nếu tôi không trở về, hãy nói với mẹ rằng tôi đã sống và chết như một con người, dâng hiến tuổi xanh cho bình yên của Tổ quốc".Nam hy sinh khi chưa kịp nhận thư mẹ. Trong túi áo ngực của anh, ngoài cuốn sổ nhỏ là một nhành hoa dại đã khô khô. Anh ra đi, giữ trọn lời thề "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".Hòa bình lập lại, bức thư không bao giờ được gửi ấy trở thành di sản vô giá, một "đóa hoa lửa" bất tử về lý tưởng cao đẹp của một thế hệ. Những người lính như Nam đã dùng máu xương của mình để viết nên khúc tráng ca bất diệt, nhắc nhở thế hệ hôm nay về trách nhiệm giữ vững thành quả hòa bình.



