Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa"

*Mùa hè đỏ lửa 1972: Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Thu - nữ du kích trên dòng sông Thạch Hãn, người đã cùng gia đình giúp bộ đội vượt sông dưới làn mưa bom bão đạn.

Gia Lai02/07/2026Chi đoàn 57 (Đoàn phường Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái nắng cháy da của vùng đất lửa Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn mùa hè năm 1972 không còn màu xanh biếc. Nó đỏ ngầu, không chỉ bởi phù sa thượng nguồn đổ về, mà còn bởi máu của những người lính trẻ và khói lửa đạn bom. Giữa trận đồ bát quái của pháo hạm từ biển bắn vào và máy bay B-52 rải thảm từ trên cao, có một người con gái nhỏ nhắn nhưng gan lì vẫn ngày đêm bám trụ bên mái chèo. Đó là Nguyễn Thị Thu.Năm ấy, Thu mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Nhà Thu nằm ngay sát bờ sông thuộc thị xã Quảng Trị. Khi cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, dòng Thạch Hãn trở thành con đường máu, là huyết mạch duy nhất để đưa quân nhu vào và đưa thương binh ra.Cha của Thu, cụ Nguyễn Con, nhìn dòng nước réo rắt rồi nhìn các con, chỉ nói ngắn gọn: "Bộ đội cần qua sông, nhà mình còn người là còn chèo." Thế là, cả gia đình Thu trở thành một "đội đặc nhiệm" không quân phục.Có những đêm tối trời, mịt mù khói súng, Thu cùng cha đẩy chiếc thuyền nhỏ giấu trong bụi rậm ra mặt nước. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với tử thần. Tiếng đại bác nổ đinh tai nhức óc, những cột nước cao hàng mét dựng lên sau mỗi quả bom ném xuống. Thu nhớ mãi cảm giác tay mình run lên vì lạnh và vì sức ép của bom, nhưng đôi mắt vẫn phải căng ra để tìm luồng lạch, tránh những xác tàu đắm và giữ cho thuyền không bị lật.Một lần, khi thuyền đang chở đầy thương binh giữa dòng, pháo sáng từ phía bên kia sông vụt lên, soi rõ mồn một chiếc thuyền đơn độc. Ngay lập tức, đạn bắn xối xả. Thu hét lớn: "Nằm sát xuống!". Bà vừa chèo vừa dùng thân mình che chắn cho một chiến sĩ trẻ đang bị thương nặng ở ngực. Đạn cày nát mạn thuyền, nước bắt đầu tràn vào. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, bà không thấy sợ cho mình, chỉ sợ các anh không về được đến bờ. Bà dùng hết sức bình sinh, đôi tay rướm máu vì cầm chèo quá chặt, lách qua làn mưa đạn để đưa thuyền cập bến an toàn.Mùa hè năm ấy, Thạch Hãn không chỉ là dòng sông, nó là một nghĩa trang không bia mộ. Thu đã chứng kiến biết bao người lính trẻ măng, bằng tuổi mình, vừa cười chào bà khi xuống thuyền, thì chỉ vài giờ sau đã trở thành những hình hài không nguyên vẹn. Bà kể lại, có những lúc chèo thuyền mà nước mắt cứ trào ra, hòa cùng nước sông lạnh ngắt vì xót thương những người đồng lứa đã ngã xuống khi lý tưởng còn dang dở.Gia đình Thu đã chèo hàng ngàn chuyến đò như thế. Ngôi nhà của gia đình cũng bị bom đánh sập, nhưng bến đò thì chưa bao giờ vắng bóng người chèo. Đối với họ, mỗi chiến sĩ qua sông là một niềm hy vọng cho Thành cổ.Chiến tranh lùi xa, người con gái hoa lửa năm nào giờ đã là một bà lão tóc bạc phơ. Nhưng mỗi khi đứng trước dòng Thạch Hãn, bà vẫn như nghe thấy tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, tiếng gọi nhau khao khát của những người lính năm xưa. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu không chỉ là chuyện về một người du kích, mà là bài ca về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình thường đã làm nên lịch sử phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn