Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa

Câu chuyện thời hoa lửa

Đồng Tháp02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa

Trong chuyến tìm hiểu tư liệu tại huyện Tháp Mười, tôi may mắn được gặp bác Tư Hùng, một người lính giao liên năm xưa của vùng đất Sen Hồng. Với bác, "thời hoa lửa" không chỉ nằm trong sử sách, mà nó hiện hữu trên vết sẹo dài ở cánh tay và những ký ức rực cháy về một thời tuổi trẻ dám sống, dám hy sinh.Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go nhất, bác Tư khi ấy mới 18 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ chuyển tin mật qua các vùng căn cứ. Bác kể, hiện thực lúc đó tàn khốc lắm, không có sự lãng mạn nào cả. Có những lần phải băng qua những cánh đồng trống trải dưới cái nắng cháy da của Đồng Tháp, trên đầu là tiếng trực thăng quần thảo, dưới chân là mìn và cạm bẫy. Bác nhớ nhất trận càn vào khu căn cứ Xẻo Quýt, bom đạn dội xuống như trút nước, khói lửa mịt mù làm sạm đen cả những gương mặt còn rất trẻ.Chi tiết "đắt giá" nhất trong câu chuyện của bác chính là một bức thư tay đã nhòe mực vì thấm nước phèn. Đó là bức thư của một người đồng đội tên hy sinh gửi về cho người yêu ở quê nhà, nhờ bác chuyển giúp. Anh ấy ngã xuống ngay trước mắt bác khi đang cố gắng bảo vệ túi tài liệu. Bác Tư bảo: "Linh hồn của câu chuyện chiến đấu bấy giờ nằm ở những lời hứa như thế. Nhìn bức thư còn dang dở, bác biết mình không được phép dừng lại". Ý chí kiên cường ấy đã giúp người chiến sĩ giao liên trẻ tuổi vượt qua nỗi sợ hãi, băng mình qua làn mưa đạn để hoàn thành nhiệm vụ và giữ trọn lời hứa với người đã khuất.Câu chuyện của bác Tư Hùng là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng gác lại tình cảm cá nhân vì lý tưởng chung. Nhìn lại những năm tháng khói lửa ấy, tôi càng thêm trân trọng sự bình yên của ngày hôm nay. Thế hệ trẻ chúng tôi cần giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết đó để xây dựng quê hương Đồng Tháp ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn