CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (9)
CHÚ THƯƠNG BINH XÓM TÔI
Trong xóm em có một người rất đặc biệt – chú Ba, một chú thương binh. Nhưng hồi nhỏ, em lại không nghĩ về chú theo cách trang trọng như thế.
Với em ngày ấy, chú chỉ là “chú Ba cộc cộc”.
Mỗi lần chú bước đi, chiếc chân giả lại phát ra âm thanh “cộc… cộc…” đều đều. Bọn trẻ chúng em nghe quen tai đến mức cứ hễ nghe tiếng ấy là biết ngay chú đang đi ngang qua.
– Cộc cộc! Chú Ba tới rồi! – chúng em thường reo lên như thế.
Có lần, em còn chạy theo sau lưng chú, tò mò nhìn chằm chằm vào chiếc chân giả. Chú quay lại, cười hiền:
– Sao, con chưa thấy “siêu nhân một chân” bao giờ à?
Câu nói hóm hỉnh ấy khiến cả bọn phá lên cười. Từ đó, em thấy chú thật vui tính. Chú hay kể chuyện cười, hay giúp sửa xe, sửa đồ cho mọi người trong xóm. Với chúng em, chú giống như một người bạn lớn hơn là một người từng đi qua chiến tranh.
Cho đến một ngày…
Tối hôm đó, khi cả nhà đang ngồi ăn cơm, em bỗng hỏi bố:
– Bố ơi, sao chú Ba lại bị mất chân vậy ạ?
Không khí bỗng chùng xuống. Bố em đặt bát xuống, nhìn em thật lâu rồi nói chậm rãi:
– Vì chú đã chiến đấu để bảo vệ đất nước…
Giọng bố trầm hẳn xuống, như mang theo cả một ký ức xa xăm.
Ngày ấy, chú Ba còn rất trẻ, mới ngoài đôi mươi. Chú cũng từng khỏe mạnh, nhanh nhẹn như bao người. Khi Tổ quốc cần, chú xung phong lên đường ra chiến trường.
Bố kể, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của chú phải tiến công vào một vị trí rất nguy hiểm. Bom đạn nổ liên hồi, khói lửa mù mịt. Đất đá tung lên, không khí đặc quánh mùi khét.
Giữa lúc đó, một người đồng đội của chú bị thương nặng, nằm lại giữa làn đạn. Tiếng gọi yếu ớt vang lên:
– Cứu… cứu tôi với…
Không một giây do dự, chú Ba lao ra.
Bố dừng lại một chút, rồi nói chậm hơn:
– Đó là khoảnh khắc quyết định…
Em nín thở.
Giữa mưa bom bão đạn, chú bò thấp người, từng chút một tiến về phía đồng đội. Đạn bay vèo vèo trên đầu. Mỗi bước tiến là một lần đối mặt với cái chết.
Chú kéo được người đồng đội lên vai. Lúc ấy, một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay gần đó.
Ánh lửa lóe sáng.
Mặt đất rung chuyển.
Chú bị hất văng.
Khi tỉnh lại, chú đã nằm trong bệnh viện dã chiến. Mọi thứ xung quanh mờ nhòe. Và… chú không còn cảm nhận được chân mình nữa.
Bố khẽ nói:
– Chú đã mất một chân trong trận chiến ấy… nhưng chú đã cứu được đồng đội.
Nghe đến đây, tim em như thắt lại. Em không nói được gì. Trong đầu em hiện lên hình ảnh chú Ba với nụ cười hiền hậu mỗi ngày – và giờ đây, em hiểu rằng đằng sau nụ cười ấy là cả một câu chuyện đau đớn và anh dũng.
Đêm hôm đó, em không ngủ được. Tiếng “cộc… cộc…” mà em từng thấy vui tai giờ đây vang lên trong tâm trí em, nhưng không còn nhẹ nhàng nữa.
Nó như từng nhịp gõ vào trái tim em.
Vài ngày sau, đúng dịp 27 tháng 7, lớp em tổ chức đi thăm các gia đình thương binh trong xóm. Em đã xin cô cho em được đến thăm chú Ba.
Trên tay em là một món quà nhỏ và một tấm thiệp. Nhưng lần này, bước chân em không còn vô tư như trước. Em thấy lòng mình vừa hồi hộp, vừa xúc động.
Chú Ba vẫn ngồi trước hiên, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt quen thuộc.
– Ồ, hôm nay có khách quý à? – chú cười.
Em đưa món quà, giọng run run:
– Con… con tặng chú ạ… Con cảm ơn chú…
Chú mở tấm thiệp. Đọc xong, chú im lặng. Một lúc sau, em thấy mắt chú đỏ lên.
Chú nhẹ nhàng xoa đầu em:
– Chỉ cần các con lớn lên trong hòa bình, học hành tử tế… là chú vui rồi.
Khoảnh khắc ấy, em thấy sống mũi mình cay cay. Em bỗng muốn nói rất nhiều điều, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Từ hôm đó, em không còn gọi chú là “chú Ba cộc cộc” nữa.
Mỗi khi nghe tiếng bước chân “cộc… cộc…” vang lên nơi đầu ngõ, em lại chạy ra chào chú. Nhưng trong lòng em, âm thanh ấy đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Đó không chỉ là tiếng bước chân.
Đó là âm thanh của lòng dũng cảm.
Là dấu ấn của một thời hoa lửa.
Và là lời nhắc nhở em phải sống tốt hơn mỗi ngày.
Em hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay – những ngày em được đến trường, được vui chơi – đều được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả một phần cơ thể của những con người như chú Ba.
Và em tự hứa với bản thân:
Sẽ học thật tốt. Sẽ sống thật xứng đáng.
Để không phụ lòng những người đã hy sinh trong lặng lẽ… nhưng vĩ đại vô cùng.



