Câu chuyện thời hoa lửa
Một đêm làm nhiệm vụ thực sự tại Ngã ba Thanh Thủy và Hang Làng Pinh năm 1984 – nơi mà tụi bác gọi là "Cửa tử" của chiến trường Vị Xuyên.
Chào các cháu!
Bác sẽ đưa cháu vào một đêm làm nhiệm vụ thực sự tại Ngã ba Thanh Thủy và Hang Làng Pinh năm 1984 – nơi mà tụi bác gọi là "Cửa tử" của chiến trường Vị Xuyên. Ngồi xuống đây, nghe bác kể chi tiết về cái đêm mà bác suýt chút nữa đã nằm lại dốc đá tai mèo nhé.
Bữa cơm chiều vội vã bên dòng suối Thanh Thủy
Đó là một buổi chiều tháng 7 năm 1984, trời mưa rả rích khiến sương mù giăng đặc các lối đi. Đơn vị TNXP của bác chốt ở Hang Làng Pinh – nơi được coi là cái "trạm trung chuyển" lớn nhất trước khi hàng hóa được đưa lên các cao điểm tiền duyên như 685 hay 772.
Bữa cơm chiều hôm ấy chỉ có cơm gạo sấy nấu vội dưới hầm, thức ăn là vài miếng cá khô mặn chát và một rổ rau tàu bay hái vội ngoài cửa hang. Tụi bác vừa lùa vội chén cơm vào miệng thì đại đội trưởng bước vào, nét mặt nghiêm nghị: "Đêm nay, cao điểm 685 cần gấp 50 hòm đạn súng cối và 20 can nước ngọt. Bộ đội trên đó đã nhịn khát hai ngày rồi, đang gồng mình giữ chốt. TNXP chúng ta phải đi ngay!"
Cuộc hành quân "bò" trên lưng đá tai mèo
Chập choạng tối, sương xuống dày đến mức cách nhau 2 mét là không nhìn rõ mặt người. Mỗi đứa tụi bác gùi trên lưng một hòm đạn nặng gần 30 kg, hoặc một can nước loại 20 lít bọc bằng bao tải để tránh va đập vào đá phát ra tiếng động.
Tụi bác không đi thẳng lưng được đâu cháu ạ. Đường lên cao điểm là dốc đứng bám theo vách đá tai mèo. Sơ sẩy một bước là rơi xuống vực sâu ngay. Tụi bác phải bò, đúng nghĩa là bò bằng cả hai tay và hai chân. Tay bám vào các hốc đá sắc lẹm, chân bấm chặt xuống đất bùn trơn trượt.
Đá tai mèo Vị Xuyên nó sắc như dao cạo vậy. Đi được nửa đường, đôi giày vải chiến sĩ của bác bị đá cứa rách toạc cả mõm, máu ở ngón chân cái tứa ra, xót đến tận rốn khi chạm vào nước mưa. Nhưng lúc đó chẳng ai dám kêu, cứ cắn răng mà leo, vì nghĩ đến mấy anh bộ đội trên chốt đang khô cháy cổ, mong đạn từng phút, cái đau của mình đã thấm tháp gì.
Pháo bầy dội xuống và khoảnh khắc sinh tử
Khi tiểu đội của bác bò đến lưng chừng núi, gần một đoạn cua trống trải thì bỗng nhiên nghe tiếng “Xoẹt… oành! Oành! Oành!”. Pháo của địch từ bên kia biên giới rải thảm xuống. Ánh chớp pháo sáng rực cả một góc trời, khói đạn khét lẹt, mùi thuốc súng hắc nồng nặc sộc vào mũi. Đá núi bị trúng pháo vỡ vụn, văng rào rào như mưa.
"Nằm xuống! Ép sát vào vách đá!" – Tiếng tiểu đội trưởng hét lên qua màn pháo.
Bác vội vàng nhoài người, ép chặt cả lồng ngực vào một hốc đá nhỏ, hai tay ôm ghì lấy hòm đạn cối trên lưng để che chắn. Các cháu tưởng tượng, tiếng nổ chát chúa bên tai làm tai bác ù đặc đi không còn nghe thấy gì nữa, đất đá dưới bụng rung lên bần bật. Một mảnh pháo găm trúng vào vách đá ngay trên đầu bác, lửa tóe ra sáng rực, đá nát rơi đầy đầy cổ áo. Lúc đó, bác nhắm mắt lại, nghĩ bụng: "Thôi chết rồi, chắc mình hy sinh mất thôi".
Nhưng rồi trận pháo ngớt dần. Bác lồm cồm bò dậy, rũ bùn đất trên đầu tóc ra thì nghe tiếng gọi nhau thưa thớt trong đêm: "Thằng Hùng còn sống không?", "Cái Hoa có sao không?". May mắn là cả tiểu đội chỉ có hai bạn bị mảnh đá văng vào tay chảy máu. Tụi bác vội vàng xé vạt áo băng bó cho nhau ngay trong tối, rồi lại lục tục cõng gùi, tiếp tục bò lên núi.
Giọt nước mắt hạnh phúc trên đỉnh 685
Khoảng 2 giờ sáng, tụi bác cũng tiếp cận được hầm của bộ đội trên cao điểm 685. Cửa hầm nồng nặc mùi thuốc súng, mùi bông băng và cả mùi mồ hôi.
Thấy tụi bác lên, mấy anh chiến sĩ từ trong hốc đá bò ra, mặt mũi ai nấy đen nhẹm vì khói pháo, môi nứt nẻ, chảy cả máu vì thiếu nước. Khi bác cởi chiếc gùi, trao tận tay can nước ngọt, một anh trung đội trưởng run run vặn nắp, uống một ngụm rồi chuyền ngay cho người thương binh đang nằm trong góc hầm. Anh ấy quay sang ôm chặt lấy vai bác, nghẹn ngào: "Cảm ơn TNXP, cảm ơn các em! Có đạn, có nước thế này thì ngày mai tụi anh chấp cả tiểu đoàn địch, quyết không mất chốt!"
Lúc đó, nhìn nụ cười của các anh giữa bờ cõi sinh tử, bác thấy mọi mệt mỏi, đau đớn ở chân bay biến sạch. Tụi bác chỉ kịp nghỉ ngơi 15 phút, rồi lại cáng 3 anh thương binh nặng xuôi dốc trở về tuyến sau trước khi trời sáng.
Cháu thấy đấy, cái "cụ thể" của thời kỳ đó không phải lúc nào cũng là những bài ca hào hùng, mà nó là máu chảy ở chân, là tai ù đặc vì tiếng pháo, là những đêm bò rạp trên đá sắc, và là những cái ôm thắt ruột giữa TNXP và bộ đội.
Bác kể chi tiết như vậy để các cháu thấy rằng, mỗi một mét đường yên bình các cháu đi hôm nay, ngày xưa tụi bác phải đổi bằng từng gùi hàng bám máu như thế đấy. Hãy trân trọng từng phút giây của hòa bình, cháu nhé!



