Bài viết

Câu chuyện thời Hoa lửa

Tuyên Quang03/08/2026Xã Minh Quang (Đoàn xã Minh Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời Hoa lửa

Chúng tôi đã được đứng trong giấc mơ đẹp nhất của người sống trong thế hệ hòa bình, qua nghe câu chuyện của Đại úy: Đỗ Phúc Minh sinh năm 1953, sinh ra và lớn tại thôn Kim Ngọc- xã Minh Quang, người đã tham gia chiến trường xưa, cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại C3 Tiểu đoàn D923. Là một trong những nhân chứng lịch sử còn sống mang trong mình ký ức sâu đậm về chiến tranh và giá trị của hòa bình hôm nay. Cuộc đời ông là một chặng đường dài gắn liền với bom đạn, gian khổ, hy sinh, nhưng trên hết là niềm tin mãnh liệt vào độc lập dân tộc và khát vọng hòa bình cho các thế hệ mai sau.

          Với trang phục xanh màu áo của người lĩnh trên chiến trường xưa,  Ông say xưa kể quá trình tham gia trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ,  tháng 3 năm 1973 đóng quân tại Lào đến tháng 4 năm 1975 miền Nam Việt Nam, trong  quá trình tham gia chiến đấu, Ông tham gia những chiến dịch với những ngày thiếu ăn, thiếu mặc, với tiếng bom vọng từ xa và những cuộc chia ly lặng lẽ.

Đến 30 tháng 4 năm 1975, giải phóng miền nam Ông tiếp tục tham gia kinh tế tại Nghệ An, tháng 8 năm 1978 về phục viên, đến tháng 2 năm 1978 tiếp tục con đường người lính, mang theo lý tưởng bảo vệ thành quả cách mạng vừa giành được bằng biết bao xương máu.

Năm 1979 Ông tham gia tiếp đánh tàu, với lực lượng mới thành lập sư đoàn, bắt đầu mỗi người gùi 15 kg đất, c11,D3 bắt đầu đánh, D2 tiểu đoàn phó đánh nhau trên 4 hầm, một địa bàn khốc liệt, nơi nắng gió lẫn mùi thuốc súng, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu của đồng đội.

                         Chiến tranh kết thúc, đất nước bước sang trang mới, nhưng với ông Đỗ Phúc Minh với ông cuộc chiến dường như vẫn chưa thật sự khép lại. Sức khỏe của ông bị ảnh hưởng, những cơn đau âm ỉ, những lần trái gió trở trời, minh chứng thầm lặng cho hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại, không chỉ trong quá khứ mà còn hiện hữu trong từng ngày của hiện tại.

Dẫu vậy, chưa bao giờ ông than trách hay oán hận. Trái lại, trong câu chuyện của mình, ông luôn nhắc nhiều đến hòa bình – như một giá trị thiêng liêng mà thế hệ ông đã đánh đổi cả tuổi trẻ, sức khỏe và máu xương để giành lấy. Ông thường nói với con cháu rằng: “Chiến tranh là mất mát, chỉ có hòa bình mới mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho con người.”

Trở về quê hương Kim Ngọc – Minh Quang, ông Đỗ Phúc Minh sống giản dị, chan hòa với xóm làng. Ông trở thành người kể chuyện lịch sử bằng chính cuộc đời mình, giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao hy sinh thầm lặng. Mỗi lần kể lại ký ức chiến tranh, ánh mắt ông trầm lắng, nhưng giọng nói luôn đượm niềm tin vào tương lai.

Câu chuyện của ông Đỗ Phúc Minh không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là bản thông điệp sâu sắc về hòa bình, nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng cuộc sống yên bình, biết sống có trách nhiệm với quá khứ, hiện tại và tương lai. Ông là nhân chứng lịch sử, là biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và khát vọng hòa bình bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn