CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÁNH ĐÈN BÊN CHIẾN TRẬN
“Mẹ ơi con bước vào trang sử
Máu đỏ tim hồng viết bản hùng ca
Giữa đạn bom con giữ vững quê nhà
Cho Tổ quốc ngập tràn sắc cờ hoa”
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, giữa mưa bom bão đạn, vẫn có những chàng trai đôi mươi ra đi từ mái trường, từ ruộng đồng, khoác lên mình màu áo lính. Họ sống giữa chiến hào, cười vang giữa gian khổ, chia nhau từng giọt nước, từng miếng lương khô, gắn bó bằng tình đồng đội keo sơn. Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi chưa kịp nói lời từ biệt, nhưng những người ở lại vẫn tiếp tục bước đi với lời hứa thiêng liêng: sống thay cho đồng đội đã hy sinh.
Từ Điện Biên Phủ, dãy Trường Sơn đến những mặt trận biên giới, người lính Việt Nam luôn mang trong mình ý chí sắt đá, lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng.
Mùa thu năm 1950, hưởng ứng lời kêu gọi kháng chiến, chàng trai Phạm Trí Liên (sinh năm 1930, trú tại TDP Phùng Hưng, phường Cảnh Thụy) khi ấy mới 20 tuổi đã tạm gác bút nghiên lên đường nhập ngũ. Ông tham gia chiến dịch trên tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn, nơi chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt.
Ông nhớ lại những đêm hành quân xuyên rừng, đối mặt với pháo kích, bệnh tật và thiếu thốn lương thực, thuốc men. Có đồng đội bị thương nặng, có người vĩnh viễn mất đi một phần cơ thể. Ranh giới giữa sự sống và cái chết khi ấy vô cùng mong manh, nhưng những người lính vẫn kiên cường tiến về phía trước vì nhiệm vụ chung của Tổ quốc.
Trên con đường số 4, đoạn qua đèo Bông Lau – Lũng Phầy hiểm trở, quân ta đã tổ chức nhiều trận địa phục kích. Với địa hình một bên núi dựng, một bên vực sâu, nơi đây được coi là “cửa tử” đối với quân địch. Các lực lượng công binh, trinh sát đào công sự kéo dài hàng km, bố trí hỏa lực sẵn sàng chiến đấu. Khi đoàn xe địch xuất hiện, quân ta lập tức nổ súng, giáng đòn quyết liệt, phá hủy nhiều phương tiện và tiêu diệt nhiều sinh lực địch, góp phần quan trọng vào thắng lợi của chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950.
Chiến thắng này đã phá tan kế hoạch quân sự của thực dân Pháp, mở thông tuyến biên giới Việt – Trung, tạo điều kiện quan trọng cho căn cứ địa Việt Bắc, đưa cuộc kháng chiến bước sang giai đoạn mới.
Sau chiến dịch, ông Liên tiếp tục tham gia nhiều nhiệm vụ hậu cần và chiến đấu ở các chiến trường khác. Đến năm 1954, khi thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ với tham vọng “bất khả xâm phạm”, cả dân tộc lại bước vào một trận quyết chiến lịch sử.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Phạm Trí Liên tiếp tục lên đường chiến đấu. Ông được giao nhiệm vụ ở các điểm cao, nơi địa hình hiểm trở, thiếu nước, thiếu lương thực, việc cơ động vô cùng khó khăn. Nhiều ngày liền, bộ đội phải bám trụ chiến hào, chờ thời cơ tiến công.
Ở cương vị trung đội phó, ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh ác liệt bằng súng cối và hỏa lực tầm xa, gây thiệt hại cho quân địch và góp phần phá vỡ thế phòng thủ của đối phương. Có những thời điểm lương thực cạn kiệt, cả đơn vị chỉ còn cơm nắm và nước suối chia nhau từng chút một.
Trong một trận chiến, ông bị thương nặng và phải điều trị dài ngày. Dù vậy, khi có thể đi lại, ông vẫn hỗ trợ chăm sóc thương binh và theo dõi tình hình chiến đấu. Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vang lên, mọi đau đớn dường như tan biến, chỉ còn lại niềm hạnh phúc vỡ òa khi đất nước giành độc lập.
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí những người lính cũ. Đó là những năm tháng họ đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả tuổi trẻ để viết nên bản hùng ca “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Cuộc đời cựu chiến binh Phạm Trí Liên là một bản trường ca về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức lịch sử mà còn là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ hôm nay, nhắc nhở về giá trị của hòa bình và trách nhiệm với Tổ quốc.
Ông từng nghẹn ngào nhắn nhủ: “Các cháu, các con hãy nhớ, hòa bình hôm nay là nhờ máu xương của bao thế hệ đi trước.”


