CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÁNH ĐÈN BÊN CHIẾN TRẬN
Cuộc đời ông Phạm Trí Liên là bản trường ca về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ. Câu chuyện của ông mãi là bài học quý giá, là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay về tình yêu Tổ quốc và tinh thần phụng sự không bao giờ tắt. “Các cháu, các con cứ nghe đấy, thấy đấy mà nhớ. Nhờ sự hy sinh của các anh nên mới có hòa bình hôm nay", ông Liên nghẹn ngào.
“Mẹ ơi con bước vào trang sử
Máu đỏ tim hồng viết bản hùng ca
Giữa đạn bom con giữ vững quê nhà
Cho tổ quốc ngập tràn sắc cờ hoa”
Dưới làn mưa bom bão đạn, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn giữ nụ cười lạc quan giữa chiến hào. Họ chia nhau từng giọt nước, từng miếng ăn ít ỏi, nương tựa vào nhau bằng tình đồng đội thiêng liêng. Có người ngã xuống khi chưa kịp nói lời từ biệt, nhưng những người còn sống vẫn tiếp tục chiến đấu, mang theo lời hứa sống thay phần đồng đội đã hi sinh. Tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và niềm tin vào chiến thắng đã trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua mọi gian khổ.Mùa thu năm 1950, chàng trai Phạm Trí Liên, khi vừa tròn 20 tuổi, đã gác lại việc học để lên đường nhập ngũ. Ông tham gia chiến dịch Biên giới, chiến đấu tại tuyến đường số 4, đoạn đèo Bông Lau – Lũng Phầy hiểm trở. Với nhiệm vụ trinh sát, ông cùng đồng đội tổ chức phục kích, phá hủy nhiều xe quân sự, tiêu diệt hàng trăm lính địch, góp phần giải phóng Tràng Định. Chiến thắng này đã làm phá sản kế hoạch của thực dân Pháp và mở rộng căn cứ địa Việt Bắc.
Đầu năm 1954, ông tiếp tục tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, bộ đội phải đối mặt với địa hình hiểm trở, thiếu nước và lương thực. Dù vậy, ông vẫn cùng đơn vị chiến đấu dũng cảm, sử dụng súng cối tiêu diệt nhiều quân địch. Có những ngày, cả tiểu đội chỉ có vài nắm cơm và ít nước chia nhau, nhưng tinh thần chiến đấu không hề suy giảm.Sau gần một tháng chiến đấu, ông bị thương nặng và phải điều trị. Dù không còn trực tiếp chiến đấu, ông vẫn hỗ trợ chăm sóc thương binh và theo dõi tình hình địch. Khi nghe tin chiến thắng, mọi đau đớn dường như tan biến, niềm vui vỡ òa trong lòng người lính.Hơn 70 năm trôi qua, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn. Những người lính năm xưa đã viết nên bản hùng ca bất diệt bằng chính máu và lòng yêu nước, góp phần làm nên chiến thắng vang dội của dân tộc.



