Câu chuyện thời hoa lửa Anh Hùng Cao Sơn Pháo – "Lấy Vai Làm Giá Súng" Giữa Chiến Trường Khốc Liệt
Giữa những trận càn quét đẫm máu của quân thù tại vùng đất "đất chưa mưa đà thấm" Quảng Nam, người chiến sĩ Cao Văn Hậu (bí danh Cao Sơn Pháo) đã khắc ghi tên mình vào sử sách bằng một hành động phi thường: lấy đôi vai gầy của mình làm giá đỡ cho khẩu súng máy, bắn hạ máy bay địch, bảo vệ đồng đội và xóm làng.
Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu tại vùng đông Quảng Nam, cái tên Cao Sơn Pháo đã trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song. Sinh ra tại xã Bình Dương, huyện Thăng Bình – một trong những "vùng đất chết" chịu sự tàn phá nặng nề nhất của bom đạn, anh sớm giác ngộ và tham gia vào lực lượng du kích địa phương.
Trận đánh ngày 14/10/1967 tại đồi Cây Da đã trở thành một huyền thoại. Khi ấy, đơn vị của anh bị máy bay trực thăng và bộ binh địch bao vây, tấn công dồn dập. Hỏa lực của địch quá mạnh, trong khi địa hình trống trải khiến việc đặt giá súng máy trở nên vô cùng khó khăn. Giữa lằn ranh sinh tử, khi khẩu súng máy không có điểm tựa để phát hỏa chính xác, Cao Sơn Pháo đã không ngần ngại lao ra, quỳ xuống và quát lớn: "Hãy đặt súng lên vai tôi mà bắn!".
Mặc cho tiếng nổ chát chúa sát bên tai, mặc cho sức giật của khẩu súng làm bầm dập vai và ngực, mặc cho mảnh đạn địch cày xới xung quanh, anh vẫn đứng vững như một pho tượng đá. Đôi vai ấy đã trở thành một "giá súng sống" kiên cường, giúp đồng đội hạ gục máy bay địch, bẻ gãy đợt tấn công của đối phương. Hành động của anh không chỉ thể hiện sự mưu trí mà còn là sự hy sinh thân mình vì lợi ích chung, một minh chứng hùng hồn cho câu nói "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần "lấy vai làm giá súng" của Cao Sơn Pháo vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực trên đỉnh đồi Cây Da năm ấy. Đối với sinh viên Đại học Quy Nhơn, câu chuyện của anh là bài học về sự dũng cảm, biết đặt lợi ích của tập thể, của dân tộc lên trên những đau đớn và an nguy của bản thân.



