Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Đặng Văn Triệu.
Năm xưa, từ một chiến sĩ bộ binh rồi trở thành lính truyền tin và sau đó là đội trưởng trinh sát, ông đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt, tiêu biểu là trận đánh chiếm yếu khu Thầy Phó năm 1975. Dù đối mặt với bom đạn khốc liệt và mất mát đồng đội, ông vẫn cùng quân ta chiến đấu kiên cường, góp phần vào thắng lợi chung giải phóng Vĩnh Long và đất nước.
Ông Đặng Văn Triệu (72 tuổi) là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến từ khi mới 17 tuổi. Ban đầu, ông là lính bộ binh thuộc Tiểu đoàn 306, sau đó được chuyển sang làm lính truyền tin, mang theo máy vô tuyến nặng khoảng 12 kg để đảm bảo liên lạc giữa các đơn vị. Nhờ sức trẻ và sự bền bỉ, ông luôn theo sát bộ đội trong những trận chiến ác liệt ở khu vực Vĩnh Trà.
Năm 1974, ông được thăng làm đội trưởng trinh sát và trực tiếp tham gia trận đánh chiếm yếu khu Thầy Phó – một cứ điểm quân sự quan trọng của chính quyền Sài Gòn. Đây là vị trí chiến lược, được trang bị hỏa lực mạnh với pháo 105 ly và lực lượng phòng thủ đông đảo, dùng để kiểm soát khu vực và ngăn chặn lực lượng cách mạng.
Đêm 8 và rạng sáng 9/1/1975, quân ta tổ chức tấn công nhưng bị địch phát hiện và chống trả dữ dội. Sau khi nhận lệnh tạm dừng, lực lượng ta điều chỉnh chiến thuật và đồng loạt tiến công vào sáng 9/1. Ban đầu chỉ chiếm được một phần, nhưng sau đó đã làm chủ tình hình, thu được 2 khẩu pháo 105 ly và tiến tới kiểm soát toàn bộ yếu khu. Tuy nhiên, khu “nhà đèn” – nơi đặt máy phát điện – vẫn còn địch cố thủ, buộc quân ta phải chiến đấu thêm một ngày mới hoàn toàn làm chủ cứ điểm.
Yếu khu Thầy Phó là nơi ghi dấu nhiều chiến công của quân dân ta qua các năm 1968, 1972 và đặc biệt là năm 1975, góp phần tạo đà cho cuộc tổng tiến công giải phóng miền Nam. Sau ngày hòa bình, ông Triệu tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam, rồi xuất ngũ với quân hàm thượng úy. Về sau, ông công tác tại Viện KSND tỉnh Vĩnh Long cho đến khi nghỉ hưu năm 2014. Hiện nay, dù tuổi cao và còn mang trong mình hai mảnh đạn, ông vẫn cùng đồng đội trở lại nơi xưa vào mỗi dịp kỷ niệm để nhớ về một thời hoa lửa.



