Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG LA VĂN CẦU – CÁNH TAY CÒN LẠI LÀ TỔ QUỐC

Giữa núi rừng Cao Bằng hùng vĩ, nơi đá núi sắc lạnh và sương mù phủ kín lối đi, đã sinh ra một người con ưu tú của dân tộc Tày – La Văn Cầu, người chiến sĩ mang trong mình nỗi đau mất nước, mối thù nhà và ý chí sắt đá quyết hiến dâng trọn đời cho Tổ quốc.

Hải Phòng13/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG LA VĂN CẦU – CÁNH TAY CÒN LẠI LÀ TỔ QUỐC

La Văn Cầu sinh năm 1932, tại xã Phong Nậm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của anh lớn lên trong nghèo khó và uất hận. Ngay từ khi còn nhỏ, anh đã chứng kiến cái chết tức tưởi của cha – hậu quả của những trận tra tấn dã man của thực dân phong kiến. Nỗi đau ấy không chỉ cướp đi người thân yêu nhất, mà còn hun đúc trong trái tim non trẻ của anh mối thù sâu sắc với kẻ áp bức, thôi thúc anh đi tìm con đường giải phóng.

Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công. Được cán bộ cách mạng tuyên truyền, giác ngộ, La Văn Cầu sớm hiểu ra nguồn gốc của đói nghèo, mất mát và kiếp nô lệ. Với khát khao được cầm súng đánh giặc, mới 16 tuổi, anh đã khai tăng lên 18 tuổi để được gia nhập bộ đội. Năm 1948, trong những ngày đầu gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, La Văn Cầu chính thức trở thành người lính Cụ Hồ.

Thiếu thốn trăm bề, đói rét, bệnh tật, bom đạn không làm anh chùn bước. Trái lại, bằng ý chí kiên cường, tinh thần lạc quan và lòng nhân ái, anh nhanh chóng trưởng thành, trở thành chiến sĩ gương mẫu, được đồng đội yêu mến, tin cậy. Trong suốt những năm kháng chiến, La Văn Cầu đã tham gia chiến đấu 29 trận, từ cương vị chiến sĩ đến chỉ huy.

Năm 1949, trong trận phục kích ở đèo Bông Lau, La Văn Cầu xung phong vào tổ xung kích đột phá. Khi trận đánh nổ ra, anh dũng cảm lao lên phía trước, phát hiện một tên lính Pháp ngồi trên xe tăng. Anh nhanh chóng bắn hạ tên địch, nhảy lên xe cướp súng, rồi quay lại bắn gục ba tên địch đang tháo chạy. Không dừng lại, anh tiếp tục truy kích, tiêu diệt thêm sáu tên nữa, góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh.

Đỉnh cao của tinh thần anh hùng La Văn Cầu được khắc sâu trong Chiến dịch Biên Giới năm 1950, tại đồn Đông Khê. Trong trận đánh lần thứ nhất, dù bị đau chân, anh vẫn kiên quyết xin ra trận. Khi đơn vị bạn bị thương vong nhiều, anh đã băng bó, cõng từng thương binh về nơi an toàn. Trên đường rút lui, địch phản kích bằng dù, trong lúc kiệt sức và đau đớn, anh vẫn vác khẩu pháo 12 ly 7 thu được của địch, đưa về đơn vị.

Trong trận đánh Đông Khê lần thứ hai, La Văn Cầu được giao chỉ huy tổ bộc phá, nhiệm vụ mở cửa đột phá – nhiệm vụ sống còn của trận đánh. Khi phá được hai lớp rào, các đồng chí xung kích lần lượt bị thương. Địch tập trung hỏa lực dữ dội, phá hủy nhiều bộc phá của ta. Trước tình thế nguy cấp, anh động viên anh em gỡ mìn của địch, tiếp tục xông lên phá nốt những hàng rào cuối cùng.

Tình huống càng trở nên khốc liệt khi tất cả đồng đội đều bị thương, chỉ còn lại một mình anh. Không chần chừ, La Văn Cầu ôm bộc phá lao thẳng về phía lô cốt đầu cầu. Khi vượt qua giao thông hào thứ ba, anh bị đạn địch bắn nát cánh tay phải, ngất đi vì đau đớn và mất máu.

Tỉnh lại giữa lằn ranh sinh tử, nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành, anh đã làm một việc khiến cả chiến trường lặng đi: khẩn thiết yêu cầu đồng đội chặt đứt cánh tay đã nát để khỏi vướng víu, rồi tiếp tục xông lên đánh lô cốt. Bằng cánh tay còn lại và ý chí sắt thép, anh đã hoàn thành nhiệm vụ mở cửa, tạo điều kiện cho đơn vị xung phong tiêu diệt hoàn toàn đồn Đông Khê, giành thắng lợi vang dội cho Chiến dịch Biên Giới.

Hình ảnh La Văn Cầu với cánh tay bị chặt, vẫn ôm bộc phá lao lên phía trước đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Tấm gương của anh đã cổ vũ mạnh mẽ phong trào thi đua giết giặc lập công trong toàn đại đoàn, đưa anh trở thành lá cờ đầu của phong trào thi đua sử dụng bộc phá công đồn – một chiến thuật quan trọng mở ra từ Chiến dịch Biên Giới 1950.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, La Văn Cầu được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1951). Anh trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1950, được phong quân hàm Đại tá năm 1982.

Trở về với đời thường khi nghỉ hưu, Đại tá La Văn Cầu sống giản dị, khiêm nhường như bao người lính Cụ Hồ khác. Nhưng phẩm chất anh hùng, lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc của anh mãi mãi là tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Giữa thời hoa lửa của dân tộc, La Văn Cầu đã chọn hiến dâng một phần thân thể để giữ trọn non sông. Và từ đó, tên anh đã hóa thành bản anh hùng ca bất tử, khắc sâu trong lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam và trong trái tim của triệu người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn