Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Lê Hữu Trạc

Câu chuyện kể về cuộc đời và tinh thần chiến đấu kiên cường của anh hùng Lê Hữu Trạc “85 tuổi đời, gần 60 năm “nhìn đời” bằng đôi mắt giả, nhưng trái tim người lính Cụ Hồ vẫn luôn ấm áp để làm điểm tựa giữa đời thường”.

Gia Lai13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cuộc đời đã trở thành huyền thoại, là hiện thân của ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn. Một trong những biểu tượng sáng ngời ấy chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc – người lính đã dành cả thanh xuân để bảo vệ "mắt thần" Cồn Cỏ và dù đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, trái tim ông vẫn luôn rực cháy ngọn lửa thiện lương và niềm tin vào cuộc đời.

Cuộc đời binh nghiệp của ông bắt đầu từ năm 1962, khi chàng thanh niên Lê Hữu Trạc nhập ngũ vào Đại đội Lê Hồng Phong, nhận nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến tại Vĩnh Linh, Quảng Trị. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, đảo Cồn Cỏ trở thành mục tiêu đánh phá trọng điểm của kẻ thù. Với cương vị là Trung đội phó, Bí thư chi bộ, ông đã cùng đồng đội đưa ra sáng kiến "cạo trọc đầu" để tiết kiệm nước ngọt, thể hiện quyết tâm sắt đá để được ra tiền tiêu giữ đảo.

Suốt gần 1.000 ngày giữ đảo, ông và đồng đội đã sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Theo số liệu lịch sử, mỗi cán bộ chiến sĩ tại đây phải hứng chịu gần 40 tấn bom đạn từ kẻ thù. Trong mưa bom bão đạn, khi hòn đảo không còn một bóng cây, các chiến sĩ phải chặt chuối rừng vắt nước uống để cầm hơi, người này ngã xuống, người khác lại xông lên thay thế. Sự vững vàng của Cồn Cỏ không chỉ đến từ lòng dũng cảm của các chiến sĩ mà còn nhờ sự tiếp tế quên mình của nhân dân Vĩnh Linh anh hùng.

Mùa xuân năm 1968, ông trở lại đất liền, trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh vang dội như chặn đường tiếp viện của địch lên chiến trường Khe Sanh, đánh sập cầu Bến Ngự và tiêu diệt đại đội thủy quân lục chiến. Tuy nhiên, vào tháng 8/1968, trong một chuyến trinh sát trận địa, một quả bom nổ chậm đã cướp đi đôi mắt của ông khi ông mới chỉ vừa tròn 28 tuổi.

Trở về từ cõi chết với thương tật nặng, ông phải lắp mắt giả và vĩnh viễn không thể trực tiếp cầm súng nơi chiến trường. Thế nhưng, đúng như lời dạy của Bác Hồ "tàn nhưng không phế", ông đã tìm thấy "ánh sáng" mới từ tình yêu của cô gái Hà Tây – bà Kim Thị Mão. Sự thấu hiểu và sẻ chia của người bạn đời đã trở thành điểm tựa giúp ông vượt qua nghịch cảnh, cùng nhau trở về quê nhà Xuân Ninh sống một cuộc đời bình dị.

Dù mang danh hiệu Anh hùng cao quý, ông luôn khiêm nhường chia sẻ rằng: "Danh hiệu anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội". Với ông, ký ức về những người đồng đội đã ngã xuống trên đảo Cồn Cỏ hay trong các trận đánh ở đất liền luôn là nỗi niềm canh cánh khôn nguôi.

Hôm nay, ở tuổi 85, người anh hùng ấy vẫn tỏa ra nguồn năng lượng ấm áp và thiện lương. Cuộc đời bi tráng nhưng vô cùng giản dị của Lê Hữu Trạc không chỉ là một trang sử vàng của quân đội, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và sức mạnh của ý chí con người trước mọi gian nan thử thách

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn