Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG LIỆT SĨ PHAN ĐÌNH GIÓT

Hưng Yên03/12/2025Đỗ Tràng Tú (báo tin tức/TTXVN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa khói lửa chiến tranh của một thời máu và nước mắt, có những cái tên mãi sống trong mỗi trái tim người Việt — không vì quyền lực, không vì vinh quang, mà vì chính lòng yêu nước nồng nàn, vì tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Trong số đó, Phan Đình Giót — người chiến sĩ bình dị nhưng kiên cường — đã trở thành biểu tượng bất tử cho lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại thôn Vĩnh Yên (nay thuộc xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh). Gia đình rất nghèo, bố mất sớm, từ nhỏ Giót đã phải “đi ở”, làm thuê, cuốc mướn để phụ giúp mẹ nuôi em.

Thấm thía cảnh nghèo, lại sống trong thời kỳ đất nước lầm than dưới ách áp bức, Giót sớm nung nấu khát vọng được góp một phần công sức vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc. Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, ông tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu, rồi năm 1950, ông xung phong vào bộ đội chủ lực.

Người thanh niên xuất thân nghèo ấy không có vũ khí quyền lực, chỉ có lòng dũng cảm, tinh thần tự nguyện và một ý chí sắt đá: “Đất nước này cần tự do, ta sẵn sàng gánh vác.”

Ngay từ thời gian đầu gia nhập, Giót đã trải qua nhiều thử thách. Ông tham gia các chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc — mỗi trận đánh đều là nơi rèn luyện ý chí, lòng quả cảm, và bản lĩnh người lính.Đồng đội nhớ anh như một người “anh cả”: khi đơn vị vất vả, ai mệt mỏi, ai nản chí, Giót luôn ở lại, động viên anh em; khi gian nan, anh sẵn sàng nhận khó, chia phần nhọc để người khác vững bước.Sự cam kết và lòng dũng cảm ấy đã được thử thách một cách khốc liệt trong chiến dịch cuối cùng — Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Đêm 13 tháng 3 năm 1954, đơn vị của Giót — thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 — được lệnh tấn công cứ điểm Him Lam, mở màn cho chiến dịch tổng tấn công đầy khốc liệt.

Quân ta phải đánh phá nhiều lớp hàng rào bảo vệ xung quanh cứ điểm. Đồng đội đã đặt bộc phá, phá rào tám lần, nhưng mỗi bước tiến đều bị đạn từ các lỗ châu mai của quân Pháp cản trở quyết liệt. Giót, với trách nhiệm và lòng dũng cảm, đã xung phong đánh quả bộc phá thứ chín — và bị thương ở đùi. Nhưng ông không dừng lại: ngay khi được hỏi có lui về điều trị vết thương không, Giót vẫn tình nguyện đảm nhận quả bộc phá thứ mười, quyết làm trọn nhiệm vụ.

Sau khi lô rào cuối cùng bị phá, đơn vị xung kích xông lên. Nhưng địch trong lô cốt vẫn bắn chặn mãnh liệt từ các lỗ châu mai — khiến đồng đội bị kìm chân, thiệt hại nặng. Nhìn đồng đội bị dồn ép, Giót bất chấp vết thương, bất chấp hiểm nguy: anh bò tới, kê súng lên, bắn mạnh vào lỗ châu mai. Khi hết đạn và nhìn thấy việc tiếp tục ném lựu đạn cũng vô vọng — Giót đã làm một quyết định hy sinh: rướn người, lấy toàn bộ thân mình đắp lên lỗ châu mai của địch, bít kín hỏa điểm, chèn đầu súng địch vào lòng đất. Hành động ấy — theo những người chứng kiến — đã dập tắt hỏa lực khủng khiếp, mở đường cho đồng đội xông thẳng vào đánh sập cứ điểm Him Lam.

Thời khắc đó, dù biết chắc cái chết đang cận kề, Giót vẫn tự nguyện dùng thân mình để bảo vệ đồng đội, để giành chiến thắng cho Tổ quốc. Anh ngã xuống lúc 22 giờ 30 phút ngày 13/3/1954, ở tuổi 32 — một cái chết không vô nghĩa, mà ngược lại đã trở thành biểu tượng vô giá về lòng dũng cảm, đức hy sinh.

Sau khi hy sinh, Giót được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì — phần thưởng xứng đáng cho một cuộc đời dâng hiến.

Trong quê hương Hà Tĩnh — nơi Giót sinh ra — người dân dựng nhà tưởng niệm, bảo tồn di tích, lưu lại những câu chuyện về người con ưu tú ấy để giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ sau.

Nhiều con đường, trường học trên khắp Việt Nam mang tên ông — để mỗi khi đi qua, mỗi thế hệ luôn nhớ về lòng dũng cảm, sự hy sinh vì Tổ quốc.

Hình ảnh Phan Đình Giót — người chiến sĩ dùng thân mình lấp lỗ châu mai — trở thành một biểu tượng bất tử, không chỉ của quân đội, mà của cả dân tộc: biểu tượng của tinh thần quật khởi, của khát vọng tự do, của sự hy sinh không đòi hỏi phần thưởng cá nhân.

Câu chuyện về Phan Đình Giót — như ngọn lửa rực cháy giữa đêm tối — nhắc nhở chúng ta rằng: độc lập, tự do, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao trái tim dũng cảm, biết bao mồ hôi và máu xương đã đổ xuống.

Với lớp trẻ, hình tượng Giót là lời nhắc: hãy biết trân trọng lịch sử. Hãy sống xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã dâng hiến. Và dù trong cuộc sống yên bình, đừng quên trách nhiệm với đất nước, với cộng đồng, với những giá trị cao đẹp mà người đi trước đã dựng xây.

Với mỗi người, nhớ tên ông — Phan Đình Giót — là giữ gìn tâm thức dân tộc, là gìn giữ ngọn lửa truyền thống bất khuất, để lịch sử không bị mai một và để lòng tự hào dân tộc luôn cháy sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn