CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG LÊ THỊ HỒNG GẤM.
Mỗi trang sử vàng của dân tộc Việt Nam đều được viết bằng máu và hoa, bằng cả thanh xuân của một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một đóa hoa đã nở rực rỡ giữa làn mưa bom bão đạn, rồi hóa thân vào lòng đất mẹ khi vừa tròn mười chín tuổi. Đó là nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Hồng Gấm.
Lê Thị Hồng Gấm sinh ra và lớn lên tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang – dải đất Nam Bộ hiền hòa nhưng giàu lòng yêu nước. Giữa những ngày quê hương quằn quại trong bom xé pháo gầm, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, tâm hồn người thiếu nữ ấy sớm được thắp lên ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc. Ở tuổi mười sáu, độ tuổi trăng tròn với bao ước mơ vụn vặt của người con gái, chị đã chọn dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ. Bằng sự thông minh, gan dạ, chị băng qua những lối mòn rợp bóng dừa nước, làm nhiệm vụ giao liên, tiếp tế, rồi trở thành Tiểu đội trưởng du kích xã khi tuổi đời còn rất trẻ. Trận chiến oanh liệt ngày 11/4/1970 tại ấp Giồng Dứa đã đưa tên tuổi của chị vào huyền thoại của những "bông hoa lửa". Sáng hôm ấy, trong lúc cùng đồng đội đi mua lương thực và thuốc men cho đơn vị, tổ của chị bất ngờ bị hai máy bay trực thăng vũ trang của địch phát hiện và bao vây giữa một cánh đồng trống không có nơi ẩn nấp. Trước tình thế hiểm nghèo, giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, người con gái mười chín tuổi ấy đã đưa ra một quyết định dũng cảm đến phi thường. Chị hét lớn bảo đồng đội rút lui để bảo vệ tài liệu, còn bản thân mình chủ động nổ súng đánh lạc hướng, thu hút toàn bộ hỏa lực của giặc về phía mình. Một khúc tráng ca bất khuất bắt đầu giữa cánh đồng lộng gió. Đó là cuộc đối đầu không cân sức giữa một cô gái nhỏ bé với khẩu súng cực nhanh trên tay và những con "quái vật sắt" gầm rú trên bầu trời, liên tục trút bão đạn xuống mặt đất. Bằng lòng quả cảm vô song, chị liên tục di chuyển, bắn trả quyết liệt và bắn trúng một chiếc trực thăng khiến nó hư hỏng phải tháo chạy. Địch điên cuồng đổ quân xuống đất hòng bắt sống chị. Dù bị trúng đạn gãy xương đùi không thể đi lại, Lê Thị Hồng Gấm vẫn kiên cường lết vào một bụi rậm, tiếp tục nổ súng bẻ gãy nhiều đợt tiến công của bộ binh địch cho đến viên đạn cuối cùng. Quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, chị dùng đá đập nát khẩu súng của mình rồi mới trút hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi tuổi thanh xuân đẹp nhất vừa chạm ngõ mười chín, với tư thế kiêu hãnh của một người chiến thắng khiến ngay cả những tên lính ngụy cũng phải nghiêng mình nể sợ trước khí phách của một người con gái cách mạng.



