.Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Ngô Mây.
Đơn vị: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
Câu chuyện thời hoa lửa - Anh hùng Ngô Mây
Câu chuyện khắc họa sự hy sinh anh dũng của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Mây, người con ưu tú của đất võ Phù Cát, Bình Định. Trong kháng chiến chống Pháp, với tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", ông đã tình nguyện gia nhập đại đội bom cảm tử. Trận đánh tại Răng Nanh (An Khê) năm 1947, ông đã ôm bom lao vào tiêu diệt đội hình địch, dùng chính mạng sống của mình để bẻ gãy cuộc càn quét của thực dân Pháp.
Trong dòng máu của mỗi người con đất võ Bình Định luôn cuộn chảy tinh thần thượng võ và lòng yêu nước nồng nàn. Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt, có một người thanh niên đã viết nên bản hùng ca bất tử bằng chính máu xương của mình, đó là Anh hùng Ngô Mây. Sinh năm 1924 tại xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, ông lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự tàn bạo của kẻ thù nên đã sớm nung nấu chí hướng đi theo con đường cách mạng để giải phóng quê hương.
Năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, Ngô Mây là một trong những thanh niên hăng hái nhất tham gia cướp chính quyền tại địa phương. Sau đó, ông nhập ngũ vào Trung đoàn 94 (sau này là Trung đoàn 108) và trở thành một chiến sĩ dũng cảm, mưu trí. Thời điểm năm 1947, quân Pháp với vũ khí tối tân, xe tăng và đại bác đã gây ra nhiều tổn thất cho quân ta tại mặt trận Tây Nguyên. Trước tình thế đó, đơn vị quyết định thành lập đội quyết tử quân – những người sẵn sàng hy sinh thân mình để tiêu diệt cơ giới địch. Ngô Mây đã tình nguyện ghi danh đầu tiên, với lời thề danh dự: "Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước".
Trận đánh lịch sử diễn ra vào giữa tháng 12 năm 1947 tại mặt trận Răng Nanh (An Khê). Quân Pháp huy động lực lượng lớn cùng xe tăng hòng phá vỡ vòng vây của ta. Giữa làn mưa bom bão đạn, Ngô Mây trong bộ quần áo vệ quốc quân giản dị, tay ôm chặt quả bom lựu đạn (loại bom phóng), lặng lẽ phục kích bên mép đường. Khi tiểu đội lính lê dương đi đầu của địch tiến đến gần, ông không một chút do dự, bật dậy và lao thẳng vào giữa đội hình quân thù. Một tiếng nổ vang trời rung chuyển cả vùng rừng núi, Ngô Mây đã anh dũng hy sinh, nhưng tiếng nổ ấy đã tiêu diệt hàng chục tên địch, làm bạt vía quân xâm lược và mở đường cho đồng đội xông lên giành thắng lợi.
Sự hy sinh của Ngô Mây khi mới 23 tuổi đã trở thành một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước. Ông ra đi khi tuổi xuân đang phơi phới, nhưng hành động "lấy thân mình làm vũ khí" đã thắp sáng ngọn lửa căm thù và ý chí quyết chiến trong lòng hàng triệu chiến sĩ trên khắp cả nước. Năm 1955, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân – một trong những người đầu tiên nhận danh hiệu cao quý này.



