CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG NGÔ MÂY: KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢM TỬ//
Ngô Mây là người con ưu tú của mảnh đất Phù Cát, Bình Định, một biểu tượng rực rỡ của lòng quả cảm trong kháng chiến chống Pháp. Với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, anh đã ôm bom cảm tử lao vào đội hình quân thù, hy sinh thân mình để tiêu diệt xe tăng và sinh lực địch. Câu chuyện của anh không chỉ là bài ca về lòng yêu nước mà còn là ngọn lửa hun đúc ý chí cho thế hệ trẻ hôm nay về sự dâng hiến vô điều kiện cho độc lập dân tộc.
ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG NGÔ MÂY: KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢM TỬ
Ngô Mây là người con ưu tú của mảnh đất Phù Cát, Bình Định, một biểu tượng rực rỡ của lòng quả cảm trong kháng chiến chống Pháp. Với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, anh đã ôm bom cảm tử lao vào đội hình quân thù, hy sinh thân mình để tiêu diệt xe tăng và sinh lực địch. Câu chuyện của anh không chỉ là bài ca về lòng yêu nước mà còn là ngọn lửa hun đúc ý chí cho thế hệ trẻ hôm nay về sự dâng hiến vô điều kiện cho độc lập dân tộc.
Trong dòng chảy lịch sử đầy máu và hoa của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại gắn liền với những chiến công hiển hách. Với người dân Bình Định, Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây chính là hiện thân của tinh thần thép ấy. Sinh ra trong một gia đình nghèo tại xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, ngay từ nhỏ, Ngô Mây đã nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc khi chứng kiến quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh.
Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, anh gia nhập Đội bom cảm tử của Đại đoàn 304. Thời đó, vũ khí của ta còn thô sơ, việc đối đầu với xe tăng và cơ giới của địch đòi hỏi một lòng dũng cảm phi thường. Ngô Mây cùng đồng đội đã thề: “Trung với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.
Trận đánh đi vào lịch sử diễn ra vào tháng 12 năm 1952 tại mặt trận An Khê. Trước sự tấn công ồ ạt của quân Pháp với sự hỗ trợ của xe tăng, đơn vị của Ngô Mây nhận nhiệm vụ phải chặn đứng mũi tiến công này. Trong khoảnh khắc sinh tử, Ngô Mây đã xung phong nhận nhiệm vụ cảm tử. Anh ôm chặt quả bom láng (một loại vũ khí tự chế có sức công phá lớn), bí mật áp sát đội hình địch. Khi chiếc xe tăng đi đầu lọt vào tầm phục kích, Ngô Mây đã không ngần ngại lao thẳng vào gầm xe và kích nổ.
Một tiếng nổ vang trời rung chuyển cả núi rừng. Chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt, hàng chục tên địch tử trận, khiến đội hình quân Pháp hoang mang, tháo chạy. Ngô Mây đã hy sinh khi tuổi đời mới chỉ đôi mươi, cơ thể anh hòa vào đất mẹ, nhưng chiến công của anh đã mở đường cho quân ta giành thắng lợi trong chiến dịch.
Hình ảnh người chiến sĩ Ngô Mây ôm bom lao vào quân thù đã trở thành biểu tượng bất tử của “thời hoa lửa”. Anh ra đi nhưng tinh thần ấy vẫn sống mãi trong lòng người dân Bình Định và sinh viên trường Đại học Quy Nhơn. Câu chuyện của anh là lời nhắc nhở sắc son về cái giá của hòa bình, về một thời đại mà thanh niên sẵn sàng dâng hiến cả máu xương để viết nên những trang sử vàng chói lọi cho Tổ quốc.



