CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: ANH HÙNG NGÔ MÂY – "QUẢ BOM SỐNG" CỦA VÙNG ĐẤT VÕ
Giữa dòng chảy của những năm tháng khói lửa, có những con người đã thầm lặng ghi lên những dấu ấn không phai mờ trên mảnh đất quê hương. Trong các cuộc kháng chiến vệ quốc, tuổi trẻ Việt Nam đã dệt nên những trang sử bi tráng và rực rỡ nhất. Đó là thời kỳ mà biết bao chàng trai, cô gái đã xếp bút nghiên lên đường chiến đấu, đổi thanh xuân nồng nhiệt của mình lấy nền độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng ấy đã được hun đúc từ những tấm gương chói lọi ngay trên mảnh đất Bình Định kiên cường. Nếu vùng biển Phù Cát từng tự hào về thiếu niên anh hùng Võ Văn Bảo kiên cường giữ chặt tay chèo giữa làn mưa đạn, thì lịch sử đất võ cũng chưa bao giờ quên tên tuổi của một người con vĩ đại khác: Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Ngô Mây.
Ngô Mây sinh năm 1924 tại thôn Vân Triêm, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, đôi mắt của chàng thanh niên ấy sớm chứng kiến nỗi thống khổ của đồng bào dưới ách đô hộ. Tinh thần yêu nước mãnh liệt đã thôi thúc anh rời quê hương, từ biệt mẹ già để tình nguyện gia nhập "Đại đội quyết tử" thuộc Trung đoàn 94, nguyện dùng máu xương mình để chặn bước quân thù.
Sự kiện tạc tên anh vào lịch sử diễn ra tại trận đánh huyền thoại ở khu vực cầu Suối Vối vào mùa đông năm 1947. Khi lực lượng quân Pháp được trang bị xe bọc thép rầm rập tiến tới, hỏa lực của ta rơi vào thế bất lợi và sắp cạn kiệt đạn dược. Giữa lúc hiểm nguy cận kề, tiếng súng giặc liên tục thị uy, Ngô Mây – mang trên cổ chiếc khăn quàng đỏ tượng trưng cho tinh thần quyết tử – đã ôm chặt quả bom lao vút ra từ bụi rậm. Tiếng thét kiêu hãnh "Việt Minh đây!" vang lên cùng một tiếng nổ rung chuyển đất trời. Quả bom xả thân của anh đã tiêu diệt hàng chục lính Âu Phi, đánh gục xe thiết giáp địch, phá vỡ đội hình càn quét và mở đường cho đồng đội xông lên giành chiến thắng.
Sau tiếng nổ xé trời ấy, người anh hùng 23 tuổi đã hóa thân vào mây núi, chỉ còn lại chiếc khăn quàng đỏ vắt vẻo trên ngọn cây. Sự hy sinh của anh không chỉ là nỗi đau của đất mẹ, mà còn là bản hùng ca bất diệt về ý chí kiên cường, dũng cảm vượt lên trên mọi sự sợ hãi. Lựa chọn của Ngô Mây là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng nổ tung thân mình để gìn giữ sự bình yên cho mặt đất.
Khép lại thời hoa lửa oai hùng, đất nước bước vào kỷ nguyên hòa bình. Những con đường khang trang mang tên Ngô Mây ngay giữa trung tâm thành phố Quy Nhơn, nơi hằng ngày đón bước chân sinh viên tới giảng đường, chính là minh chứng sống động nhất cho sự tri ân của thế hệ hôm nay. Ông là một gạch nối oanh liệt giữa quá khứ đau thương mà hào hùng với hiện tại rực rỡ sắc màu.
Mỗi câu chuyện lịch sử là một lời nhắc nhở sâu sắc đối với đoàn viên, sinh viên Trường Đại học Quy Nhơn. Sống trong hòa bình, chúng ta được học tập và phát triển là nhờ vào sự đánh đổi vô giá của những bậc cha anh. Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay là không ngừng nỗ lực trau dồi tri thức, tiếp nối sứ mệnh xây dựng và bảo vệ đất nước, để sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ vĩnh viễn không bao giờ trở nên phí hoài.



