CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Anh hùng Nguyễn Trung Trực
Sau chiến công đốt cháy tàu L'Espérance trên sông Nhựt Tảo, Nguyễn Trung Trực tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân rút về vùng Rạch Giá, Phú Quốc để kháng Pháp. Năm 1868, ông lập nên một chiến công chấn động thứ hai: Đánh úp và làm chủ đồn Kiên Giang (Rạch Giá).

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Văn Lịch (Nguyễn Trung Trực).
Năm sinh: 1838 - Năm hy sinh: 1868.
Quê quán: Tân An, Long An.
Chiến công: Đánh chiếm thành Kiên Giang, hiên ngang trước pháp trường.
Câu nói bất hủ: "Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây".
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
TRẬN CHIẾN KIÊN GIANG VÀ KHÍ TIẾT TRÊN PHÁP TRƯỜNG
Sau chiến công đốt cháy tàu L'Espérance trên sông Nhựt Tảo, Nguyễn Trung Trực tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân rút về vùng Rạch Giá, Phú Quốc để kháng Pháp. Năm 1868, ông lập nên một chiến công chấn động thứ hai: Đánh úp và làm chủ đồn Kiên Giang (Rạch Giá). Lợi dụng nửa đêm, nghĩa quân bí mật đột nhập, tiêu diệt toàn bộ lính Pháp và bọn tay sai, bắt sống viên chủ tỉnh, thu nhiều vũ khí. Đây là lần đầu tiên lực lượng kháng chiến Nam Kỳ đánh chiếm được một tỉnh lỵ, khiến chính quyền thực dân vô cùng hoang mang.
Nhưng sau đó, Pháp điều động lực lượng hùng hậu từ Cần Thơ, Vĩnh Long đến phản công. Nghĩa quân phải rút ra đảo Phú Quốc. Giặc Pháp dùng thủ đoạn đê hèn: Chúng bắt giam mẹ già của ông và hàng trăm người dân vô tội, dọa sẽ giết sạch nếu ông không nộp mình. Đứng trước tình thế đó, là một người chí hiếu và thương dân, Nguyễn Trung Trực quyết định hy sinh thân mình, bước ra tự thú để cứu mẹ và giải thoát cho đồng bào.
Bắt được ông, Pháp đưa về Sài Gòn dụ dỗ, hứa phong chức tước nếu ông chịu hợp tác. Ông gạt phăng mọi cám dỗ, chỉ thẳng mặt kẻ thù mà nói câu nói bất hủ: "Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây!". Biết không thể khuất phục được ông, chúng đưa ông về Rạch Giá để hành quyết nhằm uy hiếp tinh thần người dân. Sáng ngày 27 tháng 10 năm 1868, tại pháp trường, đồng bào Rạch Giá trải chiếu hoa từ nhà giam ra tận nơi hành hình để tỏ lòng thành kính. Nguyễn Trung Trực bước đi ung dung, yêu cầu tháo băng bịt mắt để nhìn non sông lần cuối. Khi lưỡi đao oan nghiệt buông xuống, một bậc anh hùng của đất Nam Bộ ngã xuống ở tuổi 30, nhưng khí tiết của ông đã hóa thành bất tử.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Nguyễn Trung Trực là hiện thân hoàn hảo của khí phách người nông dân Nam Bộ: Sống trượng nghĩa, đánh giặc mưu trí và dám nhận lấy cái chết về mình để cứu dân. Lựa chọn tự thú để cứu mẹ già và đồng bào là một đỉnh cao của đạo đức làm người. Câu nói "Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam..." luôn vang vọng trong tâm trí tôi. Nó chứng minh sức sống mãnh liệt, bền bỉ của lòng yêu nước. Trong trường học, tấm gương hiếu nghĩa và dũng cảm của cụ Nguyễn là bài học nhân cách quý giá nhất dành cho mọi thế hệ học sinh.



