Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN CỪ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN CỪ

An Giang26/03/2026Phường Đoàn Chi Lăng (Phường Đoàn Chi Lăng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN CỪ

undefined

Trong những năm tháng “thời hoa lửa” của cách mạng Việt Nam, có một người thanh niên với ánh mắt trầm tĩnh nhưng ý chí như thép — Nguyễn Văn Cừ.

Trời Hà Nội những năm 1930 u ám như chính vận mệnh của đất nước. Trong một căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét, Nguyễn Văn Cừ ngồi bên bàn gỗ, trước mặt là những trang giấy còn dang dở.

Ông cầm bút, viết từng dòng chắc nịch:

“Phải dám nhìn thẳng vào sự thật…”

Đó là những dòng đầu tiên của tác phẩm nổi tiếng Tự chỉ trích — một lời kêu gọi mạnh mẽ trong nội bộ cách mạng: phải sửa sai, phải đoàn kết, phải vững vàng trước thử thách.

Bên ngoài, tiếng giày lính Pháp lộp cộp đi qua. Sự truy lùng đang siết chặt.

Một đồng chí lo lắng thì thầm:
“Anh Cừ, tình hình nguy hiểm lắm. Ta nên rời đi.”

Nguyễn Văn Cừ ngẩng lên, ánh mắt bình thản:
“Nếu ai cũng rời đi, thì ai sẽ ở lại giữ lửa?”

Ít lâu sau, điều không tránh khỏi đã đến.

Ông bị bắt.

Trong nhà tù lạnh lẽo, xiềng xích nặng nề không làm gục ngã người chiến sĩ trẻ. Những trận tra tấn dã man không khuất phục được ý chí của ông.

Một tên cai ngục gằn giọng:
“Khai ra! Đồng bọn của mày là ai?”

Nguyễn Văn Cừ im lặng. Rồi ông nói, giọng trầm nhưng rõ ràng:
- “Chúng tôi chỉ có một đồng bọn… đó là nhân dân.”

Tên cai ngục tức giận, nhưng bất lực trước sự kiên cường ấy.

Ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại Hóc Môn, pháp trường chìm trong không khí nặng nề.

Nguyễn Văn Cừ cùng các đồng chí bị đưa ra xử bắn.

Ông bước đi bình tĩnh, không một chút run sợ. Trước mũi súng kẻ thù, ông hô lớn:

- “Cách mạng Việt Nam nhất định thành công!”

Tiếng súng vang lên.

Nhưng đó không phải là kết thúc.Ngọn lửa mà Nguyễn Văn Cừ thắp lên không tắt. Nó lan rộng, cháy trong tim của hàng triệu người Việt, góp phần làm nên những thắng lợi lớn sau này.

Người thanh niên năm ấy đã ngã xuống, nhưng tinh thần “tự chỉ trích”, dám nhìn thẳng sự thật và kiên trung với lý tưởng vẫn còn sống mãi.

Trong những năm tháng gian khó nhất, chính những con người như ông đã giữ cho ngọn lửa cách mạng không bao giờ lụi tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN CỪ | Câu chuyện thời hoa lửa