CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI – TIẾNG HÔ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
Giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một người con của miền Trung nắng gió đã bước ra từ cuộc đời bình dị để trở thành biểu tượng bất khuất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Anh là Nguyễn Văn Trỗi, người thợ điện mang trái tim của một chiến sĩ, người đã lấy chính sinh mệnh mình làm lời thề son sắt với Tổ quốc.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình nghèo. Là con thứ ba trong nhà, anh còn được gọi thân thương là Tư Trỗi. Tuổi thơ anh gắn liền với ruộng đồng, với những ngày lam lũ mưu sinh, sớm hun đúc trong anh đức tính chịu thương, chịu khó và tình yêu quê hương sâu nặng. Sau Hiệp định Genève, gia đình anh vào Sài Gòn sinh sống. Lớn lên giữa đô thị phồn hoa nhưng đầy bất công, Nguyễn Văn Trỗi chọn cho mình một nghề lao động chân chính – thợ điện tại nhà máy điện Chợ Quán. Chính trong môi trường ấy, anh sớm giác ngộ cách mạng, tham gia Biệt động thành, thuộc Đại đội quyết tử cánh Tây Nam Sài Gòn. Từ một người thợ bình thường, anh trở thành chiến sĩ biệt động với ý chí sắt đá và lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi được tập huấn kỹ thuật đánh biệt động nội thành tại căn cứ Rừng Thơm, Đức Hòa (Long An). Những bài học thầm lặng, những ngày rèn luyện gian khổ đã chuẩn bị cho anh một nhiệm vụ đặc biệt – nhiệm vụ có thể phải đánh đổi bằng cả cuộc đời. Ngày 2 tháng 5 năm 1964, anh được giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý, nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự – chính trị cao cấp của Chính phủ Hoa Kỳ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu. Ban đầu, nhiệm vụ này được giao cho một đồng đội khác. Nhưng khi biết đồng chí ấy đã có gia đình và con nhỏ, Nguyễn Văn Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ thay, dù chính anh mới cưới vợ được 10 ngày. Sự lựa chọn ấy không phải là bồng bột, mà là sự hy sinh có ý thức của một người đã đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng. Không may, công việc bị bại lộ. Lúc 22 giờ ngày 9 tháng 5 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Trước tra tấn, trước tòa án quân sự của chính quyền Sài Gòn, anh vẫn hiên ngang, bất khuất, không khai báo, không khuất phục.



