CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Đại đội pháo phòng không do Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên nhận nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Tây tỉnh Quảng Bình. Đây là một điểm nóng, nơi không quân Mỹ liên tục quần thảo ngày đêm.


I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Viết Xuân.
Năm sinh: 1933 - Năm hy sinh: 1964.
Quê quán: Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.
Chức vụ: Chính trị viên Đại đội Pháo phòng không.
Câu nói bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
MỆNH LỆNH THÉP TRÊN ĐỒI LÊ THỦY VÀ ĐÔI CHÂN DẬP NÁT
Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Đại đội pháo phòng không do Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên nhận nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Tây tỉnh Quảng Bình. Đây là một điểm nóng, nơi không quân Mỹ liên tục quần thảo ngày đêm.
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, một biên đội máy bay F-100 của Mỹ bất ngờ lao đến trút bom đạn xuống trận địa pháo của đơn vị tại Lệ Thủy. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo ta gầm lên đáp trả. Bất ngờ, một loạt đạn rốc-két của địch cày xới mặt đất, trúng ngay vị trí chỉ huy. Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, dập nát cả đùi phải. Máu chảy lênh láng, cơn đau thấu trời ập đến. Y tá chạy đến định đưa anh về tuyến sau cấp cứu, nhưng anh kiên quyết gạt ra. Anh tự tay lấy băng cá nhân garô vết thương, từ chối rời bỏ trận địa vì biết bộ đội đang rất cần sự chỉ huy.
Gượng đau, Nguyễn Viết Xuân yêu cầu đồng đội bế mình dựa vào công sự để tiếp tục theo dõi máy bay địch. Với sắc mặt tái nhợt vì mất máu nhưng ánh mắt vẫn rực sáng, anh dồn hết chút sinh lực còn lại, dõng dạc hô to qua làn khói bom: "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!". Lời hô đanh thép của người Chính trị viên như một luồng điện truyền vào trái tim mỗi chiến sĩ. Cả trận địa pháo sôi sục căm thù, đồng loạt nhả đạn vút lên trời xanh. Lưới lửa phòng không dày đặc đã bắn rơi nhiều máy bay Mỹ, bảo vệ an toàn cho trận địa. Vài giờ sau, Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng do mất quá nhiều máu, nhưng câu nói của anh đã trở thành mệnh lệnh tiến công bất tử của toàn quân ta.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Mệnh lệnh "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!" của anh hùng Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một khẩu lệnh quân sự, mà là sự kết tinh của khí phách quật cường, lòng tự tôn dân tộc và ý chí không lùi bước trước kẻ thù tàn bạo. Đối mặt với cái chết cận kề, anh vẫn chọn làm ngọn cờ dẫn đường cho đồng đội. Là người làm công tác giáo dục thanh niên, tôi luôn nhắc nhở học sinh: Trong mọi hoàn cảnh khó khăn của cuộc sống, hãy luôn giữ vững mục tiêu, nhìn thẳng vào thử thách và nỗ lực hết mình để vươn lên, giống như mệnh lệnh thép của người anh hùng năm xưa.



