Câu chuyện thời hoa lửa – Anh hùng Phạm Kiều Đa
Trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng đã hóa thân vào mây trời, sông núi, nhưng cũng có những con người đã chọn cách "đi vào lòng đất" để chiến đấu và hóa thành bất tử. Ở tuổi mười sáu, cái tuổi mà lẽ ra người ta đang mộng mơ dưới mái trường, thì Phạm Kiều Đa đã chọn cho mình một con đường đầy gai góc, ông dùng bóng tối của hầm sâu để đánh bại ánh sáng điên cuồng của bom đạn quân thù.
Phạm Kiều Đa lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, đôi mắt trẻ thơ của ông không chỉ thấy màu xanh của lúa mà còn thấy màu xám xịt của khói thuốc và màu đỏ của xương máu đồng bào. Chính sự tàn khốc của chiến tranh đã hun đúc nên một ý chí sắt đá trong hình hài một thiếu niên nhỏ nhắn. Chính vì vậy mà khi ở tuổi 16, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Kiều Đa đã chọn đi vào lòng đất, trở thành chiến sĩ Biệt động nội đô Đà Nẵng, một lựa chọn khắc nghiệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Biệt động nội đô Đà Nẵng là lực lượng tinh nhuệ hoạt động ngay giữa trung tâm đầu não của Mỹ - Ngụy. Những năm tháng ấy, biệt động cánh đông Đà Nẵng liên tục mở các trận đánh táo bạo vào căn cứ liên hợp quân sự, kho tàng, cơ quan chỉ huy của địch; bám trụ giữa vòng vây dày đặc, vận dụng linh hoạt chiến thuật "xuất quỷ nhập thần", khiến đối phương luôn sống trong trạng thái bất an. Và điều làm nên giá trị lớn nhất trong cuộc đời ông Đa không chỉ là những trận đánh, mà là cách ông tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến khi đất nước bước sang hòa bình. Sau ngày thống nhất, giữa những bãi đất còn đầy bom mìn sót lại, ông Phạm Kiều Đa cùng đồng đội bước vào một mặt trận khác, thầm lặng nhưng không kém phần nguy hiểm, rà phá bom mìn, trả lại đất đai cho nhân dân, trả lại sự sống cho thành phố vừa bước ra khỏi chiến tranh. Không còn tiếng súng, nhưng mỗi lần cúi xuống tháo gỡ một quả mìn là một lần đối diện hiểm nguy. Với ông, đó là cách tiếp tục giữ lời hứa với những đồng đội đã nằm lại. Khi biết tới câu chuyện của anh hùng Phạm Kiều Đa, nó làm chúng ta phải cảm thán và khâm phục sự gan dạ, ý chí kiên cường và lòng yêu nước vượt lên trên cả nỗi sợ cái chết của ông. Điều đáng nói là khi đó ông còn rất nhỏ, cũng chỉ là một cậu bé chập chững mười sáu tuổi, thể xác có thể nhỏ bé, tâm hồn có thể nhỏ bé nhưng ý chí, lòng dũng cảm của một Phạm Kiều Đa năm mười sáu tuổi lại chẳng hề nhỏ bé chút nào. Ông đã đi vào lòng đất để giữ lấy bình yên cho mặt đất, mang theo niềm tin, hi vọng về một tương lai đất nước sẽ hòa bình cho thế hệ mai sau. Chúng ta ca ngợi ông không chỉ vì những chiến công lẫy lừng năm xưa, mà còn vì cốt cách của một người chiến sĩ cách mạng đó là sự dũng cảm trong chiến đấu và bình dị giữa đời thường. Ông là gạch nối giữa quá khứ đau thương mà hào hùng với hiện tại rực rỡ sắc màu. Mỗi vết sẹo, mỗi câu chuyện ông kể đều là một bài học quý báu về lòng trung thành và ý chí vươn lên. Tất cả những điều ấy luôn nhắc nhở chúng ta, là những người đang sống trong thời bình về một trách nhiệm, sứ mệnh cao cả, to lớn trong việc tiếp nối, phát huy và nâng tầm vị thế của đất nước lên một tầm cao mới, sánh vai với các cường quốc năm châu. Đó có lẽ không chỉ là mong muốn riêng của Bác Hồ, mà tôi tin chắc rằng đó còn là mong muốn, sự gửi gắm chung của những người anh hùng, những người lính không tên đã ngã xuống vì hòa bình, non sông đất nước, hay những người đã không tiếc tuổi trẻ, thanh xuân nồng nhiệt của mình mà hi sinh vì đất nước. Vì thế, chúng ta không thể để những hi sinh của các bậc anh hùng trở nên phí hoài. Câu chuyện thời hoa lửa về anh hùng Phạm Kiều Đa là một dịp để chúng ta cùng nhìn lại hành trang lịch sử của dân tộc, và hơn thế nữa người anh hùng trong câu chuyện sẽ là một tấm gương sáng, chói lọi nhất cho nhiều thế hệ mai đây noi theo về lòng yêu nước, về tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường, dũng cảm của ông.



