CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Anh hùng Tô Vĩnh Diện
Đầu năm 1954, để thực hiện phương châm "Đánh chắc, tiến chắc" trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa. Kéo pháo vào đã là một kỳ tích vô cùng gian khổ, kéo pháo ra lại càng khó khăn và nguy hiểm gấp bội. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người vượt qua những con đốc dốc ngược, trơn trượt giữa sương mù và bom đạn.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Tô Vĩnh Diện.
Năm sinh: 1924 - Năm hy sinh: 1954.
Quê quán: Nông Cống, Thanh Hóa.
Đơn vị: Khẩu đội trưởng Pháo phòng không 37 ly.
Sự kiện: Lấy thân mình chèn pháo cứu vũ khí tại dốc Chuối (Điện Biên Phủ).
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
ĐÊM RỪNG DỐC CHUỐI VÀ TẤM THÂN CHÈN PHÁO
Đầu năm 1954, để thực hiện phương châm "Đánh chắc, tiến chắc" trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa. Kéo pháo vào đã là một kỳ tích vô cùng gian khổ, kéo pháo ra lại càng khó khăn và nguy hiểm gấp bội. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người vượt qua những con đốc dốc ngược, trơn trượt giữa sương mù và bom đạn.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, khẩu đội pháo của Tô Vĩnh Diện được lệnh kéo qua con dốc Chuối có độ nghiêng lên tới 70 độ. Trời mưa phùn, đường trơn như đổ mỡ. Mọi người căng sức bám chặt dây kéo, mồ hôi vã ra như tắm. Bất ngờ, một loạt đạn pháo của giặc bắn trúng gần đội hình, làm đứt phăng dây tời phụ. Lực kéo đột ngột mất thăng bằng, khối sắt thép nặng hơn 2 tấn mất đà, lao sầm sập xuống dốc. Mọi nỗ lực ghì dây của các chiến sĩ đều trở nên vô vọng, nhiều người bị hất văng ra xa. Nếu khẩu pháo lăn xuống vực, không chỉ vũ khí quý giá bị phá hủy mà tính mạng của hàng chục anh em phía dưới cũng sẽ bị đe dọa.
Trong tích tắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện - người đang cầm càng lái pháo - đã không ngần ngại buông tay lái, dũng cảm lao cả thân mình vào giữa bánh xe pháo đang lăn tự do. "Thà hy sinh chứ quyết không để mất pháo!". Lực cản từ tấm thân của anh đã làm chệch hướng lăn của cỗ máy sắt thép khổng lồ, khiến nó đâm vào một gốc cây lớn và dừng lại hẳn. Khẩu pháo và đồng đội được cứu an toàn, nhưng thân thể của Tô Vĩnh Diện đã bị bánh xe chèn nát. Anh trút hơi thở cuối cùng giữa núi rừng Tây Bắc, để lại niềm xót thương vô hạn cho đồng đội.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Hành động lấy thân mình chèn pháo của Tô Vĩnh Diện là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước vượt lên trên cả sinh mạng cá nhân. Anh đã lấy xương thịt mình để bảo vệ thứ vũ khí quý giá nhất của quân đội. Cỗ pháo ấy sau này đã nhả đạn trừng trị quân thù, mang theo cả ý chí của anh. Câu chuyện của bác Tô Vĩnh Diện là bài học sâu sắc về tinh thần hy sinh vì tập thể. Nó nhắc nhở tôi và các em học sinh rằng, trách nhiệm bảo vệ tài sản chung và sự an toàn của những người xung quanh luôn là phẩm chất cao quý của con người.



