CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ANH HÙNG TRỪ VĂN THỐ (1)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
ANH HÙNG TRỪ VĂN THỐ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống, lấy máu xương mình viết nên những trang sử hào hùng. Giữa muôn vàn tấm gương anh dũng ấy, tên tuổi Trừ Văn Thố – Chiến sĩ trinh sát đặc công đơn vị Q.272, Trung đoàn 2 – Sư đoàn 9 – mãi mãi được khắc ghi như một biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất, quê hương bị giày xéo bởi bom đạn chiến tranh, Trừ Văn Thố sớm nuôi trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí chiến đấu kiên cường. Khi Tổ quốc cần, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trinh sát đặc công – một lực lượng tinh nhuệ, thường xuyên đối mặt với hiểm nguy, lấy sự gan dạ, mưu trí và tinh thần quả cảm làm vũ khí chiến đấu.
Trong những năm chiến đấu, Trừ Văn Thố luôn là người đi đầu trong các nhiệm vụ trinh sát, nắm tình hình địch, mở đường cho đơn vị tiến công. Dù đối diện với bom đạn, rào thép gai và hỏa lực dày đặc của kẻ thù, anh vẫn giữ vững tinh thần thép, bình tĩnh, mưu trí, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Đồng đội nhớ về anh như một người chiến sĩ ít nói nhưng hành động quyết liệt, luôn sẵn sàng nhận phần nguy hiểm nhất về mình.
Đỉnh cao của tinh thần anh hùng ấy được thể hiện trong trận tấn công đồn Cây Trường vào ngày 18 tháng 10 năm 1963. Đây là một cứ điểm quân sự kiên cố của địch, được bố trí hỏa lực mạnh, đặc biệt là các lỗ châu mai liên tục bắn ra ngăn chặn bước tiến của bộ đội ta. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt, mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng máu.
Khi đơn vị gặp khó khăn do hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bắn dữ dội, gây tổn thất và cản trở mũi tiến công, trong giây phút sinh tử ấy, Trừ Văn Thố không hề do dự. Với ý thức rõ ràng rằng nếu không tiêu diệt được ổ đề kháng này, nhiệm vụ sẽ không thể hoàn thành và đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh, anh đã dũng cảm lao lên phía trước, lấy chính thân mình che kín lỗ châu mai của địch.
Hành động của anh diễn ra trong khoảnh khắc nhưng mang ý nghĩa vĩnh hằng. Nhờ sự hy sinh anh dũng ấy, hỏa lực của địch bị chặn đứng, tạo điều kiện cho đơn vị xông lên tiêu diệt cứ điểm, giành thắng lợi cho trận đánh. Trừ Văn Thố đã ngã xuống, nhưng sự hy sinh của anh đã thắp sáng niềm tin, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội và góp phần vào thắng lợi chung của cách mạng.
Máu anh hòa vào đất mẹ, tuổi xuân anh gửi lại chiến trường, nhưng tên anh sống mãi trong lòng đồng đội và nhân dân. Sự hy sinh của Trừ Văn Thố là minh chứng cao đẹp cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, là bài học lớn về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm thiêng liêng của người chiến sĩ cách mạng.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về anh hùng Trừ Văn Thố vẫn vang vọng như một khúc tráng ca của thời hoa lửa. Đó không chỉ là niềm tự hào của quân đội, của Sư đoàn 9 anh hùng, mà còn là ngọn lửa truyền thống soi đường, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải sống xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha anh đi trước.



