Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Anh hùng Võ Như Hưng – Người con bất khuất của quê hương Quảng Nam

Trên mảnh đất Điện Bàn anh hùng của tỉnh Quảng Nam, nơi từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh nhưng cũng là nơi sản sinh biết bao người con ưu tú cho Tổ quốc, có một cái tên được người dân nhắc đến với tất cả niềm kính trọng và tự hào: Võ Như Hưng. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông ngã xuống, nhưng câu chuyện về cuộc đời chiến đấu của người anh hùng ấy vẫn được truyền lại như một bản hùng ca bất tận về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. V

Đà Nẵng05/07/2026đặng thị nga (điện bàn đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Điện Bàn anh hùng của tỉnh Quảng Nam, nơi từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh nhưng cũng là nơi sản sinh biết bao người con ưu tú cho Tổ quốc, có một cái tên được người dân nhắc đến với tất cả niềm kính trọng và tự hào: Võ Như Hưng.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông ngã xuống, nhưng câu chuyện về cuộc đời chiến đấu của người anh hùng ấy vẫn được truyền lại như một bản hùng ca bất tận về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.

Võ Như Hưng, còn có tên gọi là Võ Như Trích, sinh ngày 5 tháng 5 năm 1929 tại vùng quê Quảng Lăng, xã Điện Nam, huyện Điện Bàn. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống vô cùng cơ cực. Mới lên mười tuổi, cậu bé Hưng đã phải đi ở đợ cho địa chủ để phụ giúp gia đình. Tuổi thơ của ông không có những ngày tháng bình yên như bao đứa trẻ khác mà gắn liền với những nhọc nhằn của người dân mất nước.

Chân dung Anh hùng Võ Như Hưng

(Nguồn: https://www.facebook.com/share/1E9N7FRmJd/ )(Nguồn: https://www.facebook.com/share/1E9N7FRmJd/ )

Những năm tháng ấy, quê hương Quảng Nam liên tục sục sôi phong trào đấu tranh cách mạng. Chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, quê hương chìm trong khói lửa, trong lòng chàng thanh niên Võ Như Hưng sớm nhen nhóm ngọn lửa yêu nước mãnh liệt.

Ông nhiều lần tình nguyện gia nhập quân đội nhưng đều bị từ chối vì vóc người nhỏ bé. Người thanh niên ấy không nản chí. Ông tiếp tục lao động, rèn luyện và chờ đợi ngày được cầm súng chiến đấu cho Tổ quốc.

Mãi đến năm 1952, ước mơ ấy mới trở thành hiện thực. Ngày được khoác lên mình màu áo lính, Võ Như Hưng xúc động đến nghẹn ngào. Ông trở thành chiến sĩ của đơn vị chủ lực và nhanh chóng chứng minh bản lĩnh của một người lính quả cảm. Dù vóc dáng nhỏ bé nhưng trong ông luôn chứa đựng ý chí phi thường và tinh thần chiến đấu kiên cường hiếm có. Ông cùng đồng đội chiến đấu trên nhiều chiến trường miền Trung và Tây Nguyên, lập nhiều thành tích xuất sắc.

Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra Bắc. Nhưng trái tim của người chiến sĩ ấy chưa bao giờ nguôi nhớ miền Nam đang còn chìm trong ách kìm kẹp. Đầu năm 1960, khi cách mạng cần người trở lại chiến trường, Võ Như Hưng lập tức tình nguyện vào Nam chiến đấu.

Ngày chia tay đồng đội ngoài Bắc, ông chỉ nói một câu giản dị:

“Miền Nam còn giặc thì tôi còn phải trở về.”

Không ai ngờ rằng chuyến đi ấy sẽ là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời ông.

Trở lại quê hương Quảng Nam, Võ Như Hưng nhanh chóng trở thành một trong những chiến sĩ đặc công xuất sắc nhất của lực lượng vũ trang địa phương. Ông tham gia nhiều trận đánh táo bạo ngay giữa lòng địch.

Cuối năm 1960, trong trận đánh cứ điểm Bốt 6 ở Điện Bàn, trước giờ xuất quân ông vừa trải qua cơn sốt nặng. Chỉ huy yêu cầu ở lại nghỉ dưỡng sức nhưng ông nhất quyết xin tham gia chiến đấu.

Giữa trận đánh ác liệt, một mảnh pháo địch phạt ngang làm gãy tay trái. Máu chảy đầm đìa, cánh tay gần như không thể cử động. Nhưng Võ Như Hưng vẫn nghiến chặt răng, tiếp tục chỉ huy chiến đấu.

Ông dùng một tay còn lại ôm súng, cùng đồng đội xông lên tiêu diệt địch cho đến khi hoàn toàn làm chủ trận địa. Hình ảnh người chiến sĩ gãy tay vẫn bám trụ nơi tuyến lửa đã khiến đồng đội vô cùng cảm phục.

Năm 1961, ông được giao chỉ huy mũi tiến công chủ yếu trong trận đánh vào căn cứ Nam Thành – trung tâm huấn luyện biệt kích của địch tại Hòa Cầm.

Khi trận đánh diễn ra, do hiểu nhầm mệnh lệnh, phần lớn lực lượng đã rút khỏi mục tiêu. Riêng đơn vị của Võ Như Hưng vẫn tiếp tục chiến đấu.

Trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, ông bình tĩnh chỉ huy đồng đội tiến thẳng vào sở chỉ huy địch, tiêu diệt mục tiêu quan trọng rồi tổ chức rút quân an toàn. Không những vậy, đơn vị còn thu nhiều vũ khí và bắt sống tù binh mang về. Sự mưu trí, gan dạ của ông khiến cả đơn vị khâm phục.

Nhưng có lẽ chiến công nổi tiếng nhất gắn liền với tên tuổi Võ Như Hưng là trận chiến của “Bảy dũng sĩ Điện Ngọc”.

Ngày 26 tháng 4 năm 1962, một tổ chiến đấu gồm bảy chiến sĩ do Võ Như Hưng chỉ huy được giao nhiệm vụ hoạt động sâu trong vùng địch kiểm soát.

Khi đến khu vực Cẩm Sa, lực lượng nhỏ bé ấy bất ngờ bị cả một tiểu đoàn địch bao vây.

Bảy người đối đầu với hàng trăm quân địch, tương quan lực lượng quá chênh lệch nhưng không ai nghĩ đến chuyện đầu hàng. Các chiến sĩ siết chặt tay nhau và thề:

“Quyết chiến đấu đến cùng, không để rơi vào tay giặc.”

Họ chiến đấu trong một chiếc giếng cạn giữa vòng vây địch. Hết đợt xung phong này đến đợt xung phong khác của quân địch bị đẩy lùi. Lựu đạn bị ném xuống giếng, các chiến sĩ lại nhặt lên ném trả. Khói súng, đất đá và tiếng hô xung phong vang dội suốt cả ngày.

Khi màn đêm buông xuống, nhiều người đã hy sinh, số còn lại đều bị thương. Bốn chiến sĩ sống sót quyết định mở đường máu thoát khỏi vòng vây. Sau khi vượt ra ngoài an toàn, Võ Như Hưng phát hiện còn một đồng đội bị thương nặng bị bỏ lại phía sau. Không một chút do dự ông quay ngược trở lại nơi nguy hiểm nhất.

Giữa đêm tối, giữa vòng vây của kẻ thù, ông tìm được đồng đội rồi dìu bạn vượt qua từng cánh đồng, từng lùm cây, từng vành đai địch. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm tiếp tục di chuyển.

Sau nhiều ngày gian khổ, ông đã đưa người đồng đội ấy trở về đơn vị an toàn. Đó không chỉ là lòng dũng cảm của người chiến sĩ mà còn là nghĩa tình sâu nặng của người đồng đội trong chiến tranh.

Cuối năm 1963, trong một trận chống càn ác liệt, Võ Như Hưng tiếp tục trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu. Khi quân địch lọt vào trận địa phục kích, ông phát lệnh nổ súng. Trận đánh diễn ra quyết liệt địch bị đánh bất ngờ, hoảng loạn tháo chạy, quân ta lập tức truy kích.

Trong lúc xung phong đuổi địch, Võ Như Hưng bị trúng đạn rất nặng ở vùng bụng. Đồng đội nhanh chóng đưa ông đi cấp cứu nhưng vết thương quá nghiêm trọng.

Những ngày cuối cùng trên giường bệnh, ông không hề than đau hay bi quan. Người chiến sĩ ấy vẫn động viên đồng đội, vẫn tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.

Và rồi, ở tuổi ba mươi bốn, Võ Như Hưng đã vĩnh viễn khép lại cuộc đời chiến đấu đầy oanh liệt của mình.

Sự hy sinh của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân quê hương. Năm 1965, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Tên tuổi của ông được đặt cho trường học, đơn vị thanh niên xung phong và nhiều công trình trên quê hương Quảng Nam.

Câu chuyện về Anh hùng Võ Như Hưng không chỉ là câu chuyện của một cá nhân. Đó là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ người Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tên tuổi ông vẫn sẽ mãi tỏa sáng như một ngọn lửa bất diệt trong lòng quê hương Quảng Nam và trong trang sử vàng của đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa: Anh hùng Võ Như Hưng – Người con bất khuất của quê hương Quảng Nam | Câu chuyện thời hoa lửa