Câu chuyện thời hoa lửa: Anh hùng Wừu
Đơn vị: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
Câu chuyện thời hoa lửa: Anh hùng Wừu
Anh hùng Wừu (thường được gọi thân mật là Bok Wừu) là người con ưu tú của dân tộc Ba Na, một biểu tượng bất khuất của đại ngàn Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông sinh ra tại xã Đak Đoa, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Lớn lên giữa cảnh buôn làng bị thực dân áp bức, ông sớm nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc và trở thành người cán bộ cách mạng kiên trung, là "con mắt, cái chân" của Đảng giữa rừng sâu.
Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, anh hùng Wừu là hạt nhân của phong trào du kích tại địa phương. Ông không chỉ giỏi vận động dân làng nuôi giấu cán bộ mà còn trực tiếp chỉ huy nhiều trận phục kích, gây cho địch nhiều tổn thất. Đối với thực dân Pháp, Wừu là một "cái gai" cần phải nhổ bỏ bằng mọi giá vì uy tín và tầm ảnh hưởng của ông đối với đồng bào các dân tộc Gia Lai là rất lớn.
Bước ngoặt bi tráng diễn ra vào năm 1952, trong một chuyến công tác, anh hùng Wừu không may bị giặc phục kích và bắt giữ. Biết ông là cán bộ cốt cán, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, mua chuộc đến những đòn tra tấn dã man nhất mà con người có thể tưởng tượng ra. Chúng chặt từng ngón tay, ngón chân, rồi xẻo mũi ông nhằm khuất phục ý chí và buộc ông phải chỉ đường vào căn cứ cách mạng. Tuy nhiên, trước những đau đớn tột cùng về thể xác, Wừu vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, chỉ nhìn thẳng vào mặt kẻ thù với ánh mắt rực lửa căm hờn.
Đỉnh cao của tinh thần quả cảm là khi ông giả vờ chấp nhận dẫn đường cho địch. Ông đã lừa chúng đi vào trận địa chông mìn mà quân ta đã bố trí sẵn. Khi quân giặc đang hoang mang giữa bãi chông, anh hùng Wừu đã hô vang khẩu hiệu cách mạng trước khi bị kẻ thù sát hại. Ông ngã xuống giữa vòng vây của giặc, nhưng linh hồn ông đã hòa vào cây kơ-nia, vào đất đỏ bazan, trở thành huyền thoại sống mãi trong lòng người dân Tây Nguyên.
Sự hy sinh của anh hùng Wừu là một bản anh hùng ca bất tử về lòng trung thành vô hạn với Đảng và Tổ quốc. Tên của ông không chỉ được đặt cho những con đường, ngôi trường khang trang tại phố núi Pleiku mà còn trở thành niềm tự hào, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ thanh niên các dân tộc Gia Lai soi rọi, tiếp nối truyền thống giữ gìn và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


