Câu chuyện thời hoa lửa anh lính Trường Sơn - Nguyễn Anh Bảo sinh năm 1945 nhập ngũ tháng 6/1965 phục viên tháng 12/1976 cấp bậc H2 đơn vị C1-D1- F235 thời kỳ chống mỹ
Sinh năm 1945, giữa những tháng ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chia cắt, chàng trai Nguyễn Anh Bảo đã sớm nuôi trong mình khát vọng được khoác lên vai màu áo lính. Tháng 6 năm 1965, khi vừa tròn hai mươi, anh hăng hái lên đường nhập ngũ, chính thức bước vào hàng ngũ quân đội nhân dân Việt Nam. Từ đó, cuộc đời anh gắn trọn với những năm tháng bi tráng trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Đơn vị của anh – C1, D1, F235 – thuộc lực lượng làm nhiệm vụ vận tải, mở đường và chiến đấu bảo vệ tuyến huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Cấp bậc Hạ sĩ 2, nhưng ý chí và tinh thần của anh lớn hơn nhiều so với những vạch cấp hiệu trên vai. Trên con đường Trường Sơn mịt mù bom đạn, anh cùng đồng đội ngày đêm vượt suối băng rừng, đội nắng, đội mưa, bất chấp máy bay Mỹ thả bom rải thảm nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế.
Có những đêm hành quân chỉ nghe tiếng suối chảy và nhịp thở gấp của đồng đội. Có những ngày nắng cháy, vạt rừng như muốn đổ sập xuống, anh vẫn bình tĩnh, lặng lẽ gùi từng chiếc đạn, từng bao gạo ra phía trước. Anh Bảo luôn nói với đồng đội: “Mỗi chuyến hàng tới đích là thêm một niềm tin cho chiến trường, thêm một sinh mạng được bảo vệ.”
Một lần đơn vị bị địch phục kích, loạt bom nổ sát đội hình. Anh Bảo bị sức ép hất văng xuống hố đất, tai ù đi nhưng vẫn gượng dậy dìu hai đồng đội bị thương vào nơi trú ẩn an toàn. Khi đồng đội hỏi sao không nghỉ, anh chỉ cười: “Còn đứng được là còn chiến đấu.” Sự gan dạ ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả tổ xe, cả đại đội vượt qua những cung đường tử thần.
Mười một năm ròng rã trên Trường Sơn, từ 1965 đến cuối năm 1976, anh chứng kiến bao bạn bè ngã xuống, bao vạt rừng bị bom cày nát, nhưng cũng chứng kiến niềm vui chiến thắng ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Tháng 12 năm 1976, anh được phục viên trở về quê hương với biết bao ký ức không thể nào phai. Những vết sẹo trên người, những đêm mất ngủ vì tiếng bom vẫn còn văng vẳng trong ký ức, nhưng trên hết là niềm tự hào đã sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc trong những năm tháng hào hùng nhất của đời mình.
Anh Nguyễn Anh Bảo – người lính Trường Sơn năm nào – hôm nay là chứng nhân sống cho một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, âm thầm mà vĩ đại, giản dị mà kiên trung. Câu chuyện của anh không chỉ là dòng hồi ức, mà còn là bài học về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến không bao giờ tắt trong mỗi con người Việt Nam.



