Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Ngọc Lý (được nghe kể lại)
Năm sinh: 1969
Địa chỉ: Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Chiều xuống bên sông Tiền, bà em thường ngồi lặng lẽ trên chiếc võng trước hiên, mắt hướng về bến đò xưa và nhớ về “thời hoa lửa” - những năm tháng chiến tranh đầy gian khó. Quê em ở Chợ Gạo, Tiền Giang (cũ), vốn là vùng đất trù phú với vườn trái cây quanh năm, nhưng đã từng bị bom đạn tàn phá khốc liệt.
Bà kể, khi còn trẻ, bà cùng người dân trong làng phải sống trong hoàn cảnh chạy giặc, đào hầm, giấu lương thực. Con gái thời ấy không nghĩ đến việc làm đẹp mà quen với việc lội bùn, gánh gạo tiếp tế cho bộ đội giữa hiểm nguy. Tết Mậu Thân 1968 là kí ức không thể quên, khi cả làng phải sống dưới lòng đất, đối mặt với tiếng máy bay và pháo sáng suốt ngày đêm.
Bà nhắc đến hai anh em thằng Tư và thằng Năm - những du kích trẻ dũng cảm, từng mơ về tương lai yên bình sau chiến tranh, họ tham gia chiến đấu, băng qua những nguy hiểm để làm nhiệm vụ, trở thành niềm tự hào của cả làng. Dù phải đối diện với mất mát và cái chết luôn cận kề, người dân nơi đây vẫn không chùn bước. Ai cũng sợ, nhưng không ai bỏ chạy vì họ sợ mất nước hơn sợ bom đạn. Từ người lớn đến trẻ nhỏ đều góp sức bảo vệ quê hương, thậm chí còn chịu đạn rơi mà vẫn giữ bí mật.
Giờ đây, dòng sông Tiền vẫn hiền hòa trôi, cuộc sống trở lại bình yên như chưa từng có chiến tranh. Nhưng em hiểu rằng, sự bình yên ấy được đánh đổi bằng máu và hy sinh của bao người. Câu chuyện “thời hoa lửa” không chỉ là kí ức, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau phải trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và gìn giữ giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.



