CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BÀ HOÀNG THỊ PHONG
Sinh năm 1959, bà Hoàng Thị Phong lớn lên trên mảnh đất Hà Giang trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thanh xuân của bà cũng như biết bao người cùng thế hệ đã đi qua trong một thời kỳ đặc biệt, khi mỗi người dân đều sẵn sàng góp sức mình cho nhiệm vụ chung của quê hương, đất nước.
Năm 1979, khi vừa tròn 20 tuổi, bà Hoàng Thị Phong tham gia dân công hỏa tuyến tại huyện Bắc Mê, Hà Giang. Nhiệm vụ của bà là làm đường, góp phần bảo đảm những tuyến giao thông phục vụ nhiệm vụ trong thời kỳ bảo vệ biên giới.
Ngày ấy, làm đường hoàn toàn không có những phương tiện, máy móc hiện đại như hôm nay. Công việc chủ yếu dựa vào sức người. Những người dân công dùng cuốc, xẻng và các dụng cụ thô sơ để đào đất, san nền, mở rộng những đoạn đường qua địa hình miền núi. Có nơi phải vượt qua sườn dốc, có đoạn đất đá cứng, có những vị trí việc vận chuyển vật liệu cũng vô cùng vất vả.
Giữa núi rừng Bắc Mê, từng mét đường được hình thành từ mồ hôi và công sức của những người dân công hỏa tuyến. Bà Phong cùng đồng đội ngày ngày bám tuyến, thực hiện nhiệm vụ được giao. Công việc nặng nhọc, điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, nhưng tất cả đều có chung một suy nghĩ: con đường phải được hoàn thành để việc đi lại và phục vụ nhiệm vụ được thuận lợi hơn.
Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều ước mơ của tuổi trẻ còn ở phía trước, bà đã dành một phần thanh xuân của mình cho những ngày lao động giữa núi rừng. Không trực tiếp cầm súng nơi trận địa, nhưng những người dân công hỏa tuyến như bà lại góp sức trên một mặt trận thầm lặng. Những con đường được mở ra chính là nơi những bước chân, những chuyến vận chuyển và lực lượng thực hiện nhiệm vụ có thể đi qua.
Những ngày tháng ấy đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời làm đường ở Bắc Mê vẫn là một phần không thể quên trong cuộc đời bà Hoàng Thị Phong. Đó là ký ức của tuổi trẻ, của tinh thần trách nhiệm và của những con người bình dị đã sẵn sàng làm bất cứ công việc nào khi quê hương cần đến.
Hôm nay, những tuyến đường trên quê hương Hà Giang đã đổi thay từng ngày. Những con đường rộng hơn, những cây cầu mới và những bản làng ngày càng khang trang là hình ảnh của một cuộc sống hòa bình mà các thế hệ đi trước đã góp phần vun đắp.
Trong hành trình ấy có công sức của những người dân công hỏa tuyến như bà Hoàng Thị Phong – những người không ồn ào kể về mình, nhưng đã để lại dấu chân trên từng cung đường của một thời gian khó.
Tuổi hai mươi của bà đã đi qua giữa núi rừng Bắc Mê, với cuốc, xẻng và những ngày làm đường đầy gian khổ. Đó là một phần của “thời hoa lửa” – thời mà tuổi trẻ được đo bằng sự cống hiến, lòng trách nhiệm và tình yêu quê hương, đất nước.



