CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BÀ TÔI VÀ NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI
Nhân vật: Bà Nguyễn Thị Xuân – Cựu Thanh niên xung phong (TNXP) thời kháng chiến chống Mỹ.
1. Ký ức về "Tuổi trẻ xa nhà"
Năm 1967, khi vừa tròn 18 tuổi, bà tôi đã giấu gia đình viết tâm thư bằng máu để tình nguyện lên đường nhập ngũ. Thay vì chọn cuộc sống bình yên ở làng quê, bà cùng hàng ngàn thanh niên khác tiến về phía "tọa độ lửa" tại Ngã ba Đồng Lộc và các tuyến đường Trường Sơn.
2. Những đêm không ngủ
Bà kể rằng, nhiệm vụ của đội TNXP lúc bấy giờ là "máu có thể đổ nhưng mạch máu giao thông không bao giờ ngừng". Mỗi khi máy bay địch ném bom xong, bất kể ngày đêm, bà và đồng đội lại lao ra mặt đường để san lấp hố bom, phá bom nổ chậm để đoàn xe ra tiền tuyến kịp giờ. "Lúc đó chẳng ai biết sợ cái chết là gì, chỉ sợ xe không qua được, bộ đội miền Nam bị đói, thiếu đạn dược." – Bà hồi tưởng với đôi mắt rưng rưng.
3. Tình đồng chí giữa làn mưa bom
Có những đêm, cả đội phải chia nhau từng bát cơm hâm lại, từng ngụm nước suối nhưng tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom rền. Bà nhớ nhất kỷ niệm về một người bạn thân đã ngã xuống ngay trước mắt mình khi đang lấp đường. Sự hy sinh đó không làm bà gục ngã, mà trở thành động lực để bà tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng chiến đấu suốt 5 năm ròng rã.
4. Thông điệp gửi lại
Hòa bình lập tức, bà trở về với những vết sẹo trên cơ thể và những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời do di chứng của bom đạn. Nhưng khi nhìn vào lớp trẻ hôm nay, bà luôn mỉm cười: "Thời hoa lửa của bà là những năm tháng đẹp nhất, vì bà đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc".



