CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BÀ TRẦN THỊ NGỌC LAN (sinh năm 1948)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BÀ TRẦN THỊ NGỌC LAN (sinh năm 1948)

Bà Trần Thị Ngọc Lan là một trong những người phụ nữ tiêu biểu của Phú Tân trong thời kỳ kháng chiến. Sinh ra trong gia đình nghèo, tuổi trẻ của bà gắn liền với ruộng đồng và những ngày tháng lo toan cho cuộc sống. Khi chiến tranh lan rộng, chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, bà sớm giác ngộ cách mạng và tham gia công tác nuôi giấu cán bộ, hậu cần tại địa phương.
Ngôi nhà nhỏ của bà Lan từng là nơi che chở an toàn cho nhiều cán bộ cách mạng trong những thời điểm nguy hiểm nhất. Bà vừa lo việc gia đình, vừa âm thầm tiếp tế lương thực, thuốc men cho lực lượng kháng chiến. Mỗi lần giặc càn quét, bà luôn bình tĩnh ứng phó, giấu tài liệu, che mắt địch bằng sự mưu trí và gan dạ. Có những ngày, bà nhường phần cơm hiếm hoi cho bộ đội, còn mình chỉ ăn qua loa cho đủ sức.
Sự hi sinh của bà Lan không ồn ào, không phô trương, nhưng vô cùng to lớn. Bà từng nói: “Mình không cầm súng, nhưng mình không thể đứng ngoài cuộc.” Chính tinh thần ấy đã giúp phong trào cách mạng tại Phú Tân được giữ vững trong những năm tháng cam go nhất.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bà Lan trở về với cuộc sống đời thường. Dù tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động hội, luôn quan tâm, giúp đỡ những gia đình chính sách và người có hoàn cảnh khó khăn. Với con cháu, bà thường dặn dò phải sống nghĩa tình, biết ơn những người đã hi sinh cho đất nước.
Ngày nay, mỗi khi nhắc lại thời chiến, giọng bà Lan chậm rãi nhưng đầy xúc động. Những câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử sống động của Phường Phú Tân – nơi đã góp sức người, sức của cho độc lập, tự do của dân tộc. Cuộc đời bà là biểu tượng cho vẻ đẹp thầm lặng nhưng kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa.


