Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BÁC DƯƠNG THANH THỜI

Bắc Ninh04/06/2026Nguyễn Xuân Đài (Chi đoàn Trường Tiểu học Yên Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BÁC DƯƠNG THANH THỜI

- Sống sót từ chiến tranh – sống trọn với hòa bình-

Bên dòng ký ức của những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người bình dị mà phi thường. Bác Dương Thanh Thời – người chiến sĩ từng tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam chống Polpot – là một trong số đó. Dù từng bị mảnh đạn găm vào đầu, bác vẫn may mắn trở về, tiếp tục sống một cuộc đời bình dị nhưng đầy ý nghĩa bên gia đình và quê hương.

Những năm cuối thập niên 70, khi Tổ quốc gọi tên, bác cùng hai người đồng đội cùng quê lên đường nhập ngũ. Họ rời quê hương với niềm tin và lòng quyết tâm bảo vệ đất nước. Chiến trường Tây Nam khốc liệt, nơi tiếng súng và bom đạn không ngừng vang lên. Trong một trận đánh ác liệt, bác Thời bị mảnh đạn bay trúng đầu. Đó là khoảnh khắc sinh tử mong manh. Nhưng bằng ý chí kiên cường, bác đã vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trong khi đó, hai người đồng đội thân thiết của bác lại chịu những số phận khác nhau: một người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, người còn lại trở về nhưng mất đi đôi chân. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.

Sau chiến tranh, bác Thời trở về quê hương – TDP Thành Long, Phường Yên Dũng, tỉnh Bắc Ninh. Dù mang trong mình vết thương chiến tranh, bác vẫn sống lạc quan, yêu đời. Gia đình trở thành điểm tựa lớn nhất. Bác sum vầy bên vợ con, chứng kiến con cháu trưởng thành. Những năm tháng hòa bình là phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh mà bác đã trải qua.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí bác. Đó là nỗi nhớ, là niềm tự hào, nhưng cũng là sự trăn trở. Mỗi dịp tháng Tư về, ký ức ấy lại ùa về rõ nét hơn bao giờ hết – nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Câu chuyện của bác Dương Thanh Thời không chỉ là một câu chuyện cá nhân, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ. Những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu tích của một thời hoa lửa vẫn còn đó – in sâu trong ký ức của những người lính như bác Dương Thanh Thời. Mảnh đạn năm xưa có thể đã lành trên thân thể, nhưng ký ức về những tháng ngày sinh tử, về đồng đội đã ngã xuống hay mang thương tật suốt đời thì sẽ không bao giờ phai nhạt. Đó không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm tự hào – niềm tự hào của một thế hệ đã dám sống, dám chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Sự trở về của bác hôm nay không đơn thuần là một kết thúc có hậu, mà là minh chứng sống động cho sức mạnh của ý chí con người. Giữa mất mát và đau thương, bác vẫn chọn cách sống lạc quan, vun đắp gia đình, góp phần xây dựng quê hương. Hình ảnh ấy giản dị nhưng vô cùng cao đẹp, khiến mỗi chúng ta không khỏi xúc động và kính phục.

Câu chuyện của bác cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của biết bao máu xương, nước mắt và cả những ước mơ còn dang dở. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước; không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.

Nhân dịp kỷ niệm ngày 30-4, câu chuyện về bác Dương Thanh Thời không chỉ là một ký ức được kể lại, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng – thắp lên trong lòng mỗi người niềm tự hào dân tộc, lòng biết ơn và khát vọng cống hiến. Để từ đó, chúng ta không chỉ nhớ về quá khứ, mà còn biết sống đẹp hơn cho hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn